🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ánh trăng cuối tháng nhợt nhạt trải dài trên con đường quan đạo, phủ lên những vệt bụi đất màu bạc. Tiếng vó ngựa đều đặn, tiếng bánh xe lăn trên đường đất, và khoảng im lặng kéo căng giữa hai người ngồi trong khoang xe — tất cả cộng lại thành một thứ áp lực vô hình đè lên lồng ngực Ngọc Bích.

Cô ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng ra phía cửa xe buông rèm, nhưng tâm trí không ngừng quay trở lại khoảnh khắc lúc nãy. Cái cách hắn đỡ lấy vai cô khi vấp chân. Cái cách ánh mắt hắn thoáng dịu lại trong một giây rất ngắn trước khi trở về vẻ bình thản quen thuộc. Và trên tất cả — cái vết sẹo dài ở mạn sườn trái, nơi cô đã dùng vải xé từ tay áo mình để băng bó trong đêm tối đó.

"Ngươi đang nghĩ gì vậy?"

Giọng hắn trầm, không có cảm xúc, như người hỏi về thời tiết.

Ngọc Bích không quay đầu. "Ta đang nghĩ ngươi nên im lặng."

"Vậy thì ta sẽ không im lặng." Một khoảng ngừng. "Ngọc Bích."

Cô cuối cùng cũng nhìn hắn. Lâm Tĩnh — hay cái tên nào khác mà hắn đang giấu — ngồi đối diện, đầu gối thư thả đặt lên nhau, tay khoanh trước ngực. Nhưng mắt hắn nhìn thẳng vào cô, không né tránh.

"Ta cần nói với ngươi một điều," hắn nói.

"Ta không muốn nghe."

"Ngươi sẽ muốn nghe điều này."

Ngọc Bích khoanh tay. "Thật ra ta đã biết từ sáng nay rồi."

Khoang xe im lặng.

Rồi hắn hỏi, giọng không thay đổi: "Biết điều gì?"

"Vết sẹo." Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. "Ta đã cột vải đó theo một nút thắt đặc biệt — nút thắt mà mẫu thân ta dạy từ hồi còn nhỏ, không ai khác biết. Sáng nay khi ngươi ngã, vạt áo xô lên. Ta thấy. Nút thắt còn nguyên đó."

Lâm Tĩnh — không, từ giờ phải gọi hắn là gì? — không nhúc nhích. Rồi, rất chậm, hắn mỉm cười. Không phải nụ cười chế nhạo hay đắc ý mà cô đã từng thấy. Đây là một nụ cười khác — vừa thừa nhận, vừa có gì đó giống như tôn trọng.

"Liêu Tĩnh Hoài," hắn nói. "Đó là tên ta. Phủ Tĩnh Vương. Vương Thế Tử."

Ba chữ cuối rơi xuống giữa khoang xe như ba hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.

Ngọc Bích đã biết. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ sáng. Nhưng khi nghe trực tiếp từ miệng hắn, vẫn có một thứ gì đó trong ngực cô thắt lại.

Chồng cô.

Người đàn ông cô đã bỏ trốn trong đêm tân hôn mà không một lần nhìn mặt — đang ngồi ngay trước mặt cô, cách nhau chưa đầy một sải tay.

Trong một, hai nhịp thở, Ngọc Bích không nói gì. Rồi cơn giận bùng lên — không phải thứ giận nóng bốc như lửa, mà là thứ giận lạnh, rõ ràng, sắc như lưỡi dao.

"Ngươi biết từ khi nào?"

Hắn không trả lời ngay.

"Liêu Tĩnh Hoài." Cô nhấn từng chữ. "Ta hỏi ngươi. Biết từ khi nào?"

"Từ đầu." Hắn đáp thản nhiên. "Từ khi ngươi bước tới chỗ ta nằm bên vệ đường."

Ngọc Bích cảm thấy tai mình ù lên. "Từ. Đầu."

"Ừ."

"Ngươi biết ta là ai từ đầu, và ngươi không nói?" Giọng cô thấp xuống, thấp theo kiểu nguy hiểm hơn là theo kiểu yếu đuối. "Ngươi để ta chăm sóc ngươi. Để ta đưa ngươi vào thành. Để ta—" Cô dừng lại, hít một hơi. "Ngươi đã lừa ta suốt từng ấy ngày?"

"Ta chưa bao giờ nói dối ngươi về bất cứ điều gì quan trọng."

"Không nói tên thật của mình không phải là nói dối?"

"Ta nói ta tên Lâm Tĩnh. Lâm là họ mẹ ta. Tĩnh là một chữ trong tên ta." Hắn nhún vai nhẹ. "Không sai."

Ngọc Bích muốn ném cái gì đó vào mặt hắn. Thay vào đó, cô giữ nguyên tư thế, chỉ xiết chặt tay trên đầu gối. "Tại sao không nói thật?"

Lần này hắn im lặng lâu hơn. Không phải im lặng do lưỡng lự — hắn đang cân nhắc xem có nên nói thật không, và cô biết sự khác biệt đó.

"Vì nếu ta nói," hắn cuối cùng đáp, "nàng đã bỏ trốn lần hai."

Câu trả lời đó đơn giản đến mức Ngọc Bích không thể phủ nhận. Không thể. Vì đó chính xác là những gì cô sẽ làm.

Cô ghét điều đó.

"Ngươi không có quyền quyết định thay ta," cô nói, giọng phẳng lặng.

"Đúng. Ta không có quyền." Hắn gật đầu thừa nhận, hoàn toàn bình tĩnh. "Nhưng ta cũng không muốn chết vì bị bỏ lại ngoài cánh đồng với bốn mũi tên cắm trên người."

Ngọc Bích nhớ lại đêm đó. Hắn nằm giữa đám cỏ cao, bụng áo thấm máu, môi mím chặt không kêu một tiếng. Cô đã nghĩ đó là một võ sĩ hộ tống nào đó gặp nạn, hoặc một thương nhân xui xẻo. Không bao giờ cô nghĩ đến khả năng—

"Ngươi ra ngoài thành đêm đó làm gì?" Cô hỏi, giọng thay đổi — không còn giận mà là tính toán. Trí óc cô đã bắt đầu làm việc, xếp các mảnh ghép lại với nhau.

"Nhiệm vụ."

"Nhiệm vụ gì?"

"Không thể nói." Hắn ngừng một nhịp. "Chưa thể nói."

"Chưa thể hay không muốn?"

"Chưa thể." Lần này hắn nhấn mạnh từng chữ, mắt không rời khỏi mặt cô. "Có sự khác biệt, và ngươi đủ thông minh để hiểu điều đó."

Ngọc Bích nhìn hắn một lúc. Rồi cô nhìn ra ngoài rèm xe, nơi bóng tối và ánh trăng đan xen nhau trên những cánh đồng lúa ven đường. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa ban chiều.

"Có bao nhiêu người biết chuyện đêm đó?" cô hỏi.

"Rất ít." Hắn theo dõi cô. "Tại sao ngươi hỏi vậy?"

"Vì nếu nhiều người biết Vương Thế Tử bị phục kích đêm tân hôn và được cứu bởi một người phụ nữ chạy trốn khỏi phủ Vương—" Cô dừng lại, tính toán. "—thì cả hai đều ở vào vị trí rất tế nhị. Người phục kích biết điều đó. Họ có thể dùng chuyện này."

Lâm Tĩnh — Tĩnh Hoài — nhìn cô với một biểu cảm mà cô chưa từng thấy trên mặt hắn: ngạc nhiên thực sự.

"Ngươi suy nghĩ nhanh," hắn nói.

"Ta suy nghĩ nhanh từ trước khi gặp ngươi." Cô không để ý đến lời khen. "Vậy thì đây không chỉ là chuyện ngươi giấu tên. Đây còn là chuyện ai đó muốn ngươi chết, và ta đã trở thành một biến số trong kế hoạch của họ."

Hắn không phủ nhận.

Ngọc Bích nhắm mắt lại một giây. Khi mở ra, cô đã lấy lại được hoàn toàn sự bình tĩnh.

"Ta có một số câu hỏi. Ngươi trả lời thật, không được giấu giếm những gì có thể ảnh hưởng đến tính mạng ta. Đổi lại, ta sẽ không gây rắc rối cho đến khi về đến kinh thành." Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. "Thỏa thuận?"

Hắn nghiêng đầu nhìn cô, rồi gật đầu.

"Tốt." Cô đặt tay lên đầu gối, ngồi thẳng người. "Câu hỏi đầu tiên: người phục kích ngươi là ai?"

"Chưa xác định được hoàn toàn. Ta nghi có liên quan đến phe Định Quốc Công."

Ngọc Bích nhớ ngay đến Định Quốc Công Trần Khải — người có con trai đang cạnh tranh vị trí phò mã với nhiều thế lực khác nhau trong triều. "Lý do?"

"Cách bố trí phục kích. Và thông tin rò rỉ chỉ có thể xuất phát từ người nội bộ trong cung." Hắn ngừng lại. "Ta không thể nói thêm."

Cô chấp nhận điều đó cho lúc này. "Câu hỏi thứ hai: trong thời gian ta ở bên ngươi với danh nghĩa thầy thuốc — ngươi có báo cáo về ta về kinh không?"

Hắn im lặng một giây quá dài.

"Liêu Tĩnh Hoài."

"Có," hắn thừa nhận. "Nhưng chỉ là ta đã an toàn. Không đề cập đến ngươi."

"Họ biết ta đang ở đâu không?"

"Không."

Ngọc Bích thở ra nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất điều đó còn ổn.

"Câu hỏi cuối cùng." Cô nhìn hắn. "Khi ta về đến kinh thành, ngươi có kế hoạch gì đối với ta?"

Lần này hắn không im lặng. Hắn nhìn thẳng vào mắt cô và nói: "Ta muốn ngươi về phủ Vương."

"Với tư cách gì? Vương Phi bị bỏ trốn đêm tân hôn?"

"Với tư cách vợ ta."

Cả khoang xe lại im lặng. Lần này là loại im lặng nặng hơn, dày đặc hơn — loại im lặng mà cả hai đều hiểu là không thể tránh được.

"Đó không phải câu trả lời thỏa đáng," cô nói sau một lúc.

"Đó là câu trả lời duy nhất ta có thể đưa ra lúc này." Giọng hắn không thay đổi — trầm, đều, không khẩn cầu cũng không ra lệnh. "Ta sẽ không ép buộc ngươi làm bất cứ điều gì không muốn làm. Nhưng trong tình huống hiện tại, việc ngươi quay về phủ Vương là lựa chọn an toàn nhất cho cả hai."

"An toàn nhất cho cả hai," cô lặp lại, giọng hơi mỉa. "Hay an toàn nhất cho ngươi?"

"Cho cả hai." Hắn không nao núng. "Ngươi nghĩ những người muốn ta chết sẽ không dùng ngươi nếu họ biết ngươi đang lang thang bên ngoài?"

Đó là sự thật. Cô ghét điều đó cũng như cô ghét câu trả lời trước đó.

Ngọc Bích nhìn ra ngoài rèm xe lần nữa. Kinh thành đã gần — cô có thể thấy ánh đèn lồng đỏ từ các tòa nhà cao tầng le lói ở phía chân trời. Từ khi cô chạy trốn khỏi đó, thế giới của cô đã thay đổi hoàn toàn — cô đã cứu người, bị truy đuổi, học được thứ mà sách vở không dạy, và gặp một người mà cô không biết phải định nghĩa như thế nào.

Chồng. Kẻ thù. Đồng minh. Người cô đã cứu.

Tất cả chỉ là một người.

"Ta có điều kiện," cô nói.

Hắn chờ đợi, không hỏi.

"Thứ nhất: ta cần không gian riêng trong phủ. Không ai, kể cả ngươi, được vào khi ta không cho phép." Cô liệt kê từng điểm, giọng bình tĩnh. "Thứ hai: ta được quyền biết những thông tin liên quan đến sự an toàn của bản thân ta. Không thể giấu ta như giấu một đứa trẻ. Thứ ba—"

"Được."

Cô nhìn hắn. "Ta chưa nói xong."

"Ta biết. Nhưng hai điều kia ta đồng ý." Hắn nhìn lại cô, và trong ánh đèn lồng mờ nhạt của khoang xe, Ngọc Bích nhận ra rằng đây là lần đầu tiên cô thực sự nhìn thấy mặt hắn — không phải mặt của Lâm Tĩnh người bệnh nhân, không phải mặt của người hộ tống xa lạ, mà là mặt của Liêu Tĩnh Hoài, người sẽ là chồng cô. "Điều thứ ba?"

"Thứ ba," cô tiếp tục, giọng không lung lay, "ngươi nợ ta một lời xin lỗi. Thật sự, không phải lịch sự."

Khoang xe im lặng.

Rồi, lần đầu tiên kể từ khi cô gặp hắn, Liêu Tĩnh Hoài cúi đầu — không phải cúi gập người theo nghi lễ cung đình, mà là một cái cúi đầu nhẹ, chân thật, theo kiểu của người thừa nhận mình đã sai.

"Ta xin lỗi," hắn nói. "Việc giấu tên — ta hiểu đó là sự dối trá, dù ta có biện hộ thế nào đi nữa. Xin ngươi chấp nhận lời xin lỗi này."

Ngọc Bích nhìn hắn một lúc. Rồi cô gật đầu, một lần, ngắn gọn.

Bên ngoài, tiếng vó ngựa bắt đầu chậm lại khi đoàn xe tiếp cận cổng thành. Ánh đèn lồng đỏ soi sáng rèm xe, tạo ra những bóng chuyển động kỳ lạ trên thành gỗ xung quanh.

Ngọc Bích nhìn về phía ánh sáng đó, lòng vừa bình thản vừa chuẩn bị sẵn sàng. Cô đã chạy trốn khỏi một cuộc hôn nhân mà cô không muốn, và giờ cô đang tự nguyện quay trở lại — nhưng với những điều khoản khác, theo một thứ tự khác, với một hiểu biết khác.

Phía sau, bên trong cổng thành, là cung đình với tất cả những mưu kế và hiểm nguy của nó. Là phủ Vương với những con người chưa biết sẽ là bạn hay thù. Là cuộc hôn nhân chưa bắt đầu mà đã đầy những vết sẹo và những khoảng tối chưa khám phá.

Và ngồi trước mặt cô là người đàn ông cô đã cứu mạng, người đã giấu tên suốt từng ấy ngày, người vừa thừa nhận rằng lý do duy nhất hắn không nói thật là vì hắn sợ cô sẽ bỏ đi.

Ngọc Bích không biết điều đó có nghĩa là gì. Nhưng cô biết một điều: từ giờ trở đi, cô sẽ không để bất kỳ ai — kể cả Vương Thế Tử — đưa ra quyết định thay cho cô nữa.

Xe vào trong cổng thành, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường đá vang lên, và Kinh thành mở ra trước mắt cô như một trang sách mới — đầy nguy hiểm, đầy cơ hội, và hoàn toàn chưa được viết.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →