Ngọc Bích ngồi yên trên chiếc ghế thô mộc giữa căn phòng nhỏ của trạm canh đường rừng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, ánh mắt hướng vào ngọn nến leo lét trước mặt. Bên cạnh, Lâm Tĩnh — người mà cô chỉ vừa nhận ra là chồng mình chưa đầy một canh giờ trước — đang ngồi im lặng quan sát cô, vết thương trên vai đã được băng bó tạm thời bằng vải xé từ tà áo ngoài của cô.
Không khí giữa hai người dày đặc như đêm thu không trăng.
"Vậy nàng định làm gì?" Lâm Tĩnh lên tiếng trước, giọng bình thản nhưng mang theo một sức nặng khó tả. "Tiếp tục chạy? Hay đợi ta cho người đưa nàng về?"
Ngọc Bích không trả lời ngay. Cô nhấc mắt nhìn hắn — khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm, dáng ngồi thẳng tắp dù đang bị thương. Không phải kẻ dễ bị thao túng. Nhưng cũng không phải kẻ không thể nói chuyện.
"Thiếp muốn hỏi điện hạ một điều." Cô dùng cách xưng hô đúng lễ nghi lần đầu tiên kể từ khi nhận ra thân phận hắn. "Điện hạ có biết ai đứng sau tất cả những gì đã xảy ra tối nay không?"
Lâm Tĩnh khẽ nhướng mày. "Ý nàng là?"
"Đêm tân hôn mà phủ đệ loạn như vậy. Đội hộ vệ canh cửa bên đông bỗng nhiên vắng mặt đúng lúc thiếp cần đường ra. Chiếc xe ngựa chờ sẵn ngoài cổng phụ như thể ai đó đã biết thiếp sẽ bỏ trốn từ trước." Ngọc Bích liệt kê từng điểm, giọng đều đặn như đọc một bản tấu trình. "Chuyện này không phải ngẫu nhiên. Có người muốn thiếp ra đi — hoặc muốn tạo cớ để thiếp bị kết tội."
Lâm Tĩnh im lặng một nhịp dài. Trong ánh nến, cô thấy khóe mắt hắn thắt lại một chút — dấu hiệu của người đang suy nghĩ nghiêm túc, không phải người đang nghe lời phân trần của kẻ bị bắt quả tang.
"Nàng nghi ai?"
"Hàn Nguyệt."
Cái tên được thốt ra không chút do dự. Lâm Tĩnh không giật mình, nhưng có gì đó trong ánh mắt hắn thay đổi — một sự cảnh giác mà cô đọc được dù hắn cố giấu.
"Đó là tên người thiếp gặp trong phủ ba ngày trước khi hôn lễ." Ngọc Bích tiếp tục. "Hàn Nguyệt — danh nghĩa là thị nữ thân cận của Hàn thái phi, nhưng cử chỉ và cách nói chuyện không giống người hầu. Nàng ta biết quá nhiều về nội tình phủ đệ — số lượng hộ vệ từng cánh cửa, lịch tuần tra, thậm chí cả mối quan hệ giữa các nha hoàn với các viên quan quản lý. Không phải người mới vào phủ có thể nắm được những thứ đó."
"Nàng để ý kỹ."
"Thiếp đã biết từ trước mình bước vào vùng nước nguy hiểm." Giọng Ngọc Bích không có chút kiêu ngạo, chỉ là trần thuật sự thật. "Cha thiếp là quan văn, không có thế lực võ công. Mẹ thiếp mất sớm. Thiếp nhập phủ với hai bàn tay trắng và một bộ não. Nếu không dùng bộ não đó thì còn dùng gì?"
Lâm Tĩnh nhìn cô một lúc, rồi đứng dậy, bước đến cạnh cửa sổ. Ngoài kia, rừng đêm tối đen, tiếng côn trùng rỉ rả.
"Nàng nói Hàn Nguyệt đứng sau. Nhưng Hàn Nguyệt phục vụ Hàn thái phi. Nàng có hiểu ý nghĩa của điều đó không?"
"Có." Ngọc Bích đứng dậy theo, bước đến đứng cách hắn vài bước. "Nhưng thiếp không tin Hàn thái phi là người chủ mưu."
Lâm Tĩnh quay đầu nhìn cô, ánh mắt sắc bén.
"Hàn thái phi muốn con trai bà được sủng ái, được an toàn. Việc thiếp bỏ trốn đêm tân hôn sẽ gây ra tai tiếng liên lụy đến cả điện hạ — người mà bà hết lòng bảo vệ." Ngọc Bích lắc đầu. "Chuyện này không có lợi cho bà. Hàn Nguyệt đang dùng vỏ bọc của bà để hành sự, nhưng mục đích là của người khác."
"Của ai?"
"Thiếp chưa chắc chắn. Nhưng thiếp cần quay lại phủ để tìm ra."
Câu nói cuối cùng khiến Lâm Tĩnh thực sự dừng lại. Hắn nhìn cô — lần này là cái nhìn khác hẳn với trước, không còn là ánh mắt của người quan sát kẻ đang giải trình mà là ánh mắt của người nhận ra mình đang đứng trước điều gì đó bất ngờ.
"Nàng... muốn quay về?"
"Không phải muốn." Ngọc Bích ngồi xuống lại, xếp tà áo gọn gàng như thể đây là buổi nghị sự ở thư phòng chứ không phải cuộc gặp gỡ giữa đêm khuya trong rừng. "Thiếp chọn quay về. Khác nhau hoàn toàn."
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. "Nếu thiếp trốn đi, thiếp sẽ là người có tội — bỏ trốn đêm tân hôn, làm nhục phủ Vương, liên lụy đến gia đình. Họ hàng sẽ bị truy cứu. Cha thiếp sẽ mất chức. Và dù có trốn được thì thiếp sẽ sống như kẻ lưu vong suốt đời." Giọng cô đều đặn, không một chút run rẩy dù đang nói về tương lai của chính mình. "Nếu thiếp ở lại và quy hàng — chấp nhận vị trí của mình trong phủ mà không hiểu rõ bàn cờ — thiếp sẽ là quân cờ trong tay kẻ khác. Sớm muộn gì cũng bị loại bỏ khi không còn hữu dụng."
"Vậy phương án thứ ba?"
"Thiếp quay về — nhưng quay về với tư cách khác." Ngọc Bích dừng lại, chọn từng chữ. "Thái hậu cần một màn kịch. Bà cần thấy rằng thiếp tự nguyện trở về, rằng đêm nay là sự hiểu lầm, rằng thiếp biết mình sai và thành tâm hối cải. Bà cần kịch bản đó để không phải công khai trừng phạt — vì trừng phạt sẽ làm lộ ra rằng có chuyện đã xảy ra, và điều đó ảnh hưởng đến thể diện hoàng gia."
Lâm Tĩnh chậm rãi quay người, bước về phía ghế, ngồi xuống đối diện với cô. "Nàng muốn lợi dụng điều đó."
"Thiếp muốn dùng nó." Cô gật đầu. "Thái hậu sẽ nhận thiếp trở về trong im lặng — vì đó là lợi ích của bà. Thiếp sẽ đóng vai người vợ hối hận, khiêm nhường, biết điều. Trong khi đó, thiếp sẽ quan sát. Tìm ra ai đứng sau Hàn Nguyệt. Và quan trọng hơn — tìm ra mẫu phi."
"Mẫu phi?" Lần này Lâm Tĩnh không giấu được sự ngạc nhiên.
"Thiếp nghe nói mẫu phi — thân mẫu của điện hạ — đã lui về Tĩnh Tâm Các từ ba năm trước sau một biến cố trong phủ." Ngọc Bích nói cẩn thận. "Thiếp không biết chi tiết. Nhưng thiếp biết rằng người bị đẩy ra xa trung tâm quyền lực thường là người có quá nhiều thứ để mất — hoặc quá nhiều thứ để biết."
Phòng nhỏ chìm vào im lặng. Tiếng gió ngoài cửa rì rào qua kẽ ván.
"Nàng nghĩ mẫu phi là đồng minh tiềm năng," Lâm Tĩnh nói, không phải câu hỏi.
"Thiếp nghĩ bà là người duy nhất trong phủ không có lý do gì để hại thiếp — và có thể có lý do để giúp." Ngọc Bích giao lưu ánh mắt với hắn. "Nhưng tất cả những điều này chỉ có thể làm nếu thiếp ở trong phủ. Nếu thiếp bỏ trốn, bàn cờ đó thiếp sẽ không bao giờ chạm tay đến được."
Lâm Tĩnh nhìn cô lâu, rất lâu. Ngọc Bích giữ nguyên tư thế, không nhìn đi chỗ khác, không tỏ ra bất an. Cô đã nói hết những gì cần nói. Bây giờ là lượt hắn.
Cuối cùng, hắn hỏi: "Nàng cần gì từ ta?"
"Một điều thôi." Ngọc Bích đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, cúi đầu đúng lễ — không thấp quá mức khách sáo, không nông quá mức thiếu trọng. "Thiếp cần điện hạ không nói với ai về những gì thiếp vừa trình bày. Kể cả thái hậu, kể cả người thân tín nhất của điện hạ. Nếu kế sách này lọt ra ngoài trước khi thiếp kịp chuẩn bị, tất cả sẽ sụp đổ."
Hắn nhìn cô từ vị trí ngồi, ánh mắt không thể đọc được. Rồi khẽ hỏi: "Tại sao nàng tin ta sẽ giữ lời?"
"Thiếp không tin." Ngọc Bích thẳng thắn. "Nhưng thiếp tin rằng điện hạ cũng muốn biết ai đứng sau đêm nay. Và muốn biết điều đó, điện hạ cần thiếp ở trong phủ, còn sống, còn tỉnh táo."
Một khoảng lặng ngắn.
Rồi Lâm Tĩnh đứng dậy. Trong ánh nến, cô thấy rõ hơn những đường nét trên khuôn mặt hắn — không phải khuôn mặt của người lạnh lùng hay tàn nhẫn như lời đồn trong phủ, mà là khuôn mặt của người đã quá quen với việc phải đề phòng tất cả mọi người xung quanh.
"Ta hiểu ra rồi," hắn nói.
Ba chữ đó, ngắn gọn và rõ ràng, mang theo trọng lượng của một cam kết — dù không ai trong phòng nói thêm một lời nào về sự tin tưởng hay liên minh. Không cần thiết. Cả hai đều hiểu những điều không được nói ra thường ràng buộc hơn những điều được thề thốt.
Ngọc Bích gật đầu. "Vậy thì — điện hạ có thể cho người đưa thiếp về không? Thiếp muốn đến trước bình minh, khi cổng phụ vẫn còn có thể đi qua mà không ai thấy."
Lâm Tĩnh nhìn ra cửa sổ. Bầu trời vẫn còn tối, nhưng màu đen đã bắt đầu nhạt dần ở đường chân trời phía đông.
"Còn đủ thời gian," hắn nói. "Nhưng trước khi đi—" Hắn quay lại nhìn cô, và lần đầu tiên trong đêm nay, Ngọc Bích thấy một thứ gì đó thoáng qua đáy mắt hắn — không hẳn là ấm áp, nhưng gần với sự tôn trọng hơn bất cứ điều gì cô từng mong đợi. "Ta muốn hỏi thật một câu."
"Điện hạ cứ hỏi."
"Nàng không sợ sao?"
Ngọc Bích im lặng một nhịp. Đây là câu hỏi duy nhất đêm nay khiến cô phải thực sự dừng lại để suy nghĩ — không phải vì cô không biết trả lời, mà vì câu trả lời thật của cô không phải là thứ cô thường nói với người khác.
"Sợ." Cô gật đầu. "Nhưng nếu thiếp chỉ làm những điều không khiến mình sợ thì thiếp đã không cần đến bộ não này làm gì."
Ngoài rừng, một con chim sớm bắt đầu hót tiếng đầu tiên của ngày mới — còn xa, còn mờ nhạt, nhưng đủ để nhắc nhở rằng đêm đang dần kết thúc.
Và trong căn phòng nhỏ của trạm canh đường rừng, Ngọc Bích quay lưng về phía cánh cửa, chuẩn bị cho bước trở về — không phải bước của kẻ thất bại, mà là bước đầu tiên của một ván cờ mà cô vừa quyết định tự mình cầm quân.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →