🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tấm thiếp vàng đến vào buổi sáng sớm, khi Ngọc Bích đang ngồi trước bàn trang điểm mà không buồn nhìn vào gương.

Nàng cầm lên, lướt qua hàng chữ thảo uyển chuyển mà lòng bỗng trở nên trĩu nặng. Thái hậu triệu kiến. Giờ Ngọ. Không được trễ.

Không được trễ — ba chữ này không phải lời mời, mà là mệnh lệnh.

Bích Nguyệt — a hoàn hầu cận — đứng cạnh run rẩy gấp quần áo, mặt tái mét. "Thưa vương phi... Thái hậu triệu kiến ngay ngày thứ ba sau hôn lễ..."

"Ta biết." Ngọc Bích đặt tấm thiếp xuống bàn, nhẹ nhàng như đặt một quân cờ. "Lấy cho ta bộ cẩm phục màu xanh lam. Đừng cài trâm vàng — cài trâm ngọc bích thôi."

"Thưa... sao không dùng trang phục sang trọng hơn để vào cung ạ?"

Ngọc Bích mỉm cười, ánh mắt thoáng sâu như giếng thu. "Sang trọng quá thì trông như muốn tranh phần. Đơn giản quá thì bị coi thường. Ngọc bích — màu của y học, màu của thanh thản — mới là thứ Thái hậu cần thấy hôm nay."

Bích Nguyệt không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi thêm.

Cung Từ Ninh nằm ở góc tây bắc hoàng thành, nơi ánh mặt trời vào muộn và ra sớm, quanh năm có vẻ u tĩnh hơn các cung khác. Người ta đồn rằng Thái hậu chọn nơi này vì bà thích nhìn xuống toàn bộ hoàng cung — không phải để thưởng cảnh, mà để kiểm soát.

Ngọc Bích bước vào điện chính, hai tay khoanh trước ngực, cúi đầu đúng góc độ — không thấp quá mức khúm núm, không thẳng quá mức kiêu ngạo.

"Thần thiếp Ngọc Bích kính chào Thái hậu Nương nương, chúc Nương nương vạn thọ vô cương."

Tiếng cười nhẹ từ trên cao vọng xuống — không ấm, cũng không lạnh, chỉ đủ để người nghe không biết phải diễn giải thế nào.

"Đứng lên đi. Để ta nhìn mặt con dâu mới."

Ngọc Bích ngẩng đầu.

Thái hậu Triệu thị ngồi trên chiếc ghế dát vàng, tóc bạc được vấn cao gọn gàng bằng trâm phượng, áo gấm màu đại hồng thêu mẫu đơn. Tuổi đã cao nhưng mắt bà vẫn sắc như dao — đôi mắt của người quen phán xét người khác từ một cái nhìn duy nhất.

Bên cạnh bà, quỳ gối thấp thoáng một hình bóng quen thuộc.

Hàn Nguyệt.

Ngọc Bích không để lộ bất kỳ cảm xúc nào trên mặt.

Hàn Nguyệt — trắc thất của Lý Tĩnh Hoài, người đã ở trong phủ Vương từ trước khi hôn lễ diễn ra. Xuất thân từ dòng họ Hàn, không cao không thấp, nhưng lại có người cậu làm Thượng thư Bộ Hộ. Nàng ta quỳ ở đó với vẻ hiền lành đúng mực, nhưng đôi mắt đen láy lại đang quan sát Ngọc Bích với sự chú ý không khác gì một con mèo quan sát con mồi.

"Con dâu ta trông khá lắm." Thái hậu cất tiếng, giọng vẫn ung dung. "Lần đầu vào cung, có sợ không?"

"Thưa Nương nương, thần thiếp không sợ. Chỉ kính."

"Kính?" Thái hậu lặp lại chữ đó, khẽ cười. "Hay đấy. Vậy ta hỏi thẳng, con dâu trả lời thẳng nhé."

"Thần thiếp xin nghe."

Thái hậu đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn một chút — chỉ một chút, nhưng đủ để cả điện im lặng. "Hoài Vương năm nay hai mươi sáu tuổi. Phủ của nó chưa có con. Ta muốn nghe từ miệng con dâu: bao giờ ta có cháu?"

Ngọc Bích im lặng đúng một nhịp thở — không dài, không ngắn.

Đây là bài kiểm tra.

Không phải hỏi về việc sinh con — mà hỏi về lòng trung thành với dòng dõi, về sự phục tùng với quyền uy, về việc Ngọc Bích có hiểu mình đang đứng ở đâu trong bàn cờ này không.

"Thưa Nương nương," Ngọc Bích lên tiếng, giọng điềm tĩnh như mặt hồ thu, "thần thiếp hiểu rằng việc thừa kế là trọng trách hàng đầu của phủ Vương. Thần thiếp không dám coi nhẹ."

"Không dám coi nhẹ." Thái hậu lặp lại, vẫn chưa thỏa mãn. "Ta cần con số. Ba năm — nếu phủ Vương không có thế tử trong ba năm, ta sẽ phải xét lại vị trí chính thất của con dâu. Dòng họ Thẩm cao quý, nhưng không phải là dòng họ duy nhất xứng đáng với Hoài Vương."

Ba năm. Phế truất. Thẩm.

Ngọc Bích nhận ra hết — không chỉ là áp lực sinh con, mà là ý đồ sâu xa hơn: Thái hậu đang dùng vấn đề thừa kế để ràng buộc Lý Tĩnh Hoài, buộc chàng phải quan tâm đến phủ đệ, phải lệ thuộc vào bà trong vấn đề hôn nhân và dòng dõi. Đây không phải bài kiểm tra dành cho Ngọc Bích — đây là thông điệp gửi đến Hoài Vương qua miệng cô dâu mới.

Và Hàn Nguyệt ngồi đó — xinh đẹp, hiền ngoan, thuần thục — là quân cờ dự phòng đã sẵn sàng.

Ngọc Bích liếc nhìn Hàn Nguyệt một thoáng, rồi cúi đầu với Thái hậu, môi nở nụ cười nhẹ.

"Thần thiếp xin ghi nhớ lời dạy của Nương nương. Ba năm — thần thiếp cố hết sức." Nàng dừng lại, rồi thêm vào nhẹ nhàng như thể đó chỉ là một suy nghĩ bình thường: "Chỉ có điều, thần thiếp xuất thân từ Thẩm gia, từ nhỏ đã học y lý bên cạnh phụ thân. Theo y thư, muốn có thế tử khỏe mạnh... môi trường trong phủ phải thuần khiết trước."

Cả điện im lặng.

Thái hậu nheo mắt.

Ngọc Bích không nhìn sang Hàn Nguyệt, nhưng cảm nhận được người phụ nữ đó đã cứng người lại.

"Thuần khiết?" Thái hậu hỏi, giọng chậm rãi.

"Vâng, thưa Nương nương." Ngọc Bích vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, giọng điệu như đang giải thích một điều hiển nhiên trong sách thuốc. "Y thư viết rằng: khí trọc trong phủ sinh bệnh, bệnh thì khó thụ thai, thụ thai rồi cũng khó giữ được. Thần thiếp chỉ muốn chu toàn trách nhiệm — nhưng để chu toàn, cần có đủ điều kiện. Nương nương hỏi về thế tử, thần thiếp nghĩ cũng nên thưa thật điều này."

Không một lần nhắc đến Hàn Nguyệt. Không một lời cáo buộc. Chỉ là y học — thuần túy, vô hại, không thể bác bỏ.

Nhưng ý nghĩa thì ai trong điện cũng hiểu.

Môi trường trong phủ phải thuần khiết trước.

Thái hậu nhìn Ngọc Bích một lúc lâu — ánh mắt không còn thử thách, mà là đánh giá lại. Bà đã gặp nhiều loại phụ nữ trong đời: loại nhu thuận đến mức trở thành vô dụng, loại sắc sảo đến mức trở nên nguy hiểm, loại khôn ngoan nhưng thiếu bản lĩnh. Cô gái đứng trước mặt bà lúc này — con gái thứ của Thẩm Quốc công, vừa bỏ trốn trong đêm tân hôn rồi quay về — lại thuộc về một loại khác hẳn.

"Con dâu học y lý thật đấy." Thái hậu sau cùng lên tiếng, không khen không chê, chỉ xác nhận một sự thật.

"Thần thiếp không dám giấu." Ngọc Bích cúi đầu khiêm tốn. "Phụ thân nói: một người phụ nữ biết y lý là biết cách bảo vệ gia đình. Thần thiếp ghi nhớ lời đó."

"Ừ." Thái hậu nhấc chén trà lên, tín hiệu cho thấy buổi tiếp kiến sắp kết thúc. "Vậy thì con dâu cứ giữ gìn sức khỏe. Ta chờ tin vui từ phủ Vương."

Ngọc Bích lui ra, đi thẳng mà không vội vàng.

Bên ngoài cung Từ Ninh, nắng Ngọ đã lên cao.

Ngọc Bích bước xuống bậc thềm đá, hít một hơi dài, để không khí mát lạnh của sân điện thấm vào phổi. Bích Nguyệt chạy đến, mặt đầy lo âu.

"Vương phi, Thái hậu nói gì ạ?"

"Bà nói ta có ba năm để sinh thế tử." Ngọc Bích nói bình thản, như thể đang kể lại chuyện mua rau ngoài chợ.

"Ba năm?!" Bích Nguyệt kêu lên, rồi vội bịt miệng lại. "Thế thì... thế thì có chặt quá không ạ?"

Ngọc Bích nhìn lên bầu trời xanh, nơi những đám mây trắng đang lặng lẽ trôi qua phía tây. Chàng ở đâu lúc này — Lý Tĩnh Hoài, người đàn ông đã nằm mê man trong căn phòng nhỏ của nàng ngoại thành đêm hôm đó, người mà nàng đã hờ hững dừng bước lại cứu thương dù không biết đó là ai?

Nàng nhớ lại khuôn mặt ấy — trắng xanh vì mất máu nhưng vẫn giữ được nét điềm tĩnh lạ thường, đôi môi mím chặt chịu đau mà không kêu. Nàng đã nghĩ chàng là một lữ khách gặp nạn. Chàng không nói mình là ai. Và nàng cũng không hỏi.

Người ta bảo trời xanh không biết ý người — nhưng đêm hôm ấy, có lẽ trời đã sắp đặt điều gì đó mà cả hai đều chưa nhìn ra.

"Không chặt." Ngọc Bích bước đi, giọng tĩnh lặng. "Ba năm là đủ thời gian cho nhiều chuyện."

Bích Nguyệt tất tả theo sau. "Thưa vương phi, vậy... Hàn trắc thất ở trong điện lúc nãy..."

"Ta thấy."

"Vương phi có lo không?"

Ngọc Bích dừng lại, quay sang nhìn a hoàn với ánh mắt vừa nhẹ nhàng vừa dứt khoát. "Hàn Nguyệt là quân cờ của Thái hậu. Thái hậu dùng bà ấy để thử ta — muốn xem ta có mềm lòng không, có sợ không, có ngây thơ không. Ta đã trả lời rồi."

"Trả lời bằng câu... về y học ạ?"

"Bằng câu nói rằng: ta biết mình cần gì, ta biết phủ cần gì, và ta biết ai đang cản trở điều đó." Ngọc Bích tiếp tục bước. "Thái hậu không ghét ta — bà chỉ đang thử thách ta. Người thử thách ta có nghĩa là bà ấy muốn biết ta có đủ để đứng vững hay không."

"Thế... vương phi đứng vững chưa ạ?"

Ngọc Bích lặng yên một nhịp.

Nàng nghĩ đến đêm bỏ trốn — đôi chân chạy ra khỏi phủ Vương trong bóng tối, tim đập loạn vì sợ hãi và kháng cự. Nghĩ đến căn phòng trọ nhỏ bên ngoài thành, đến người đàn ông bị thương mà nàng đã dùng cả hộp thuốc dự phòng để cầm máu. Nghĩ đến ánh mắt chàng khi tỉnh dậy — lặng lẽ, nhìn thẳng, không hỏi nhiều.

Và nghĩ đến khoảnh khắc chàng bước vào phủ Vương, khi nàng mới nhận ra sự thật — rằng người nằm trong tay nàng đêm đó và người chồng nàng chưa bao giờ muốn gặp lại là một.

Cuộc đời đôi khi trêu người theo những cách không thể nào đoán trước.

"Chưa." Nàng trả lời thật thà, giọng không có chút bi quan. "Nhưng ta đang học cách đứng."

Ánh nắng trưa đổ vàng lên con đường lát đá dẫn ra khỏi hoàng thành. Ngọc Bích bước đi, vai thẳng, mắt nhìn về phía trước — như thể toàn bộ những tính toán sắc bén của Thái hậu, toàn bộ sự hiện diện lặng lẽ đe dọa của Hàn Nguyệt, toàn bộ những gì đang chờ nàng trong phủ Vương, đều chỉ là những lớp địa hình mà nàng phải học thuộc lòng trước khi vượt qua.

Và nàng sẽ vượt qua.

Không phải vì nàng không sợ — mà vì nàng đã học được rằng sợ hãi và dũng cảm không phải là hai thứ đối nghịch nhau.

Chúng thường đi cùng nhau, chỉ là dũng cảm bước trước một nửa nhịp.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →