Chiều hôm sau, khi tôi vừa tan học, một chiếc xe hơi đen đậu ngay trước cổng trường, cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt quen thuộc của Khải, không còn vẻ điềm tĩnh lịch thiệp như những lần gặp trước, mà căng thẳng, có phần vội vã. Nắng chiều hắt vào khoang xe, tôi thoáng thấy tay ông ta siết chặt vô lăng, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ khác lạ so với hình ảnh một nhà đầu tư luôn giữ được vẻ ngoài chỉn chu, tự tin mà tôi từng biết.
"Lên xe, anh cần nói chuyện với em," ông nói, giọng không còn giữ được sự nhẹ nhàng thường thấy.
Tôi đứng nhìn ông một lúc, cân nhắc, rồi quyết định không lên xe, chỉ đứng lại ngay vỉa hè, nơi có nhiều sinh viên khác qua lại, đủ an toàn để đối thoại. Vài đứa bạn cùng lớp đi ngang, liếc nhìn tò mò rồi lại tiếp tục bước đi, không ai để ý cuộc trò chuyện căng thẳng đang diễn ra ngay giữa dòng người tấp nập của giờ tan trường.
"Em không lên xe đâu, anh muốn nói gì thì nói ở đây," tôi đáp, giọng cứng rắn.
Khải bước xuống xe, đứng đối diện tôi, ánh mắt dò xét. "Anh nghe được vài tin đồn trong giới Người Lưu, về việc có người tìm ra cách vô hiệu hoá vĩnh viễn chính sách giải phóng bộ nhớ đệm. Em có liên quan gì tới chuyện này không?"
Tôi im lặng, không phủ nhận cũng không xác nhận, chỉ nhìn thẳng vào ông ta.
"Nếu chuyện đó xảy ra thật, mọi thứ anh đã xây dựng bao năm nay sẽ sụp đổ," Khải nói tiếp, giọng bắt đầu để lộ sự hoảng loạn đằng sau lớp vỏ điềm tĩnh quen thuộc. "Không còn ai cần tới các dịch vụ của anh nữa. Không còn thị trường, không còn giá trị nào để trao đổi." Ông ta bước tới gần hơn một bước, giọng hạ thấp nhưng gấp gáp hơn. "Bao nhiêu năm nay, anh đã xây dựng cả một mạng lưới, đã đầu tư cả thanh xuân vào cái thứ tài nguyên này. Em định phá sạch nó chỉ vì một phút bốc đồng của tuổi trẻ sao?"
Điện thoại trong túi áo ngực ông ta rung lên liên hồi, ba bốn lần liền không dứt, đúng kiểu rung của một cuộc gọi bị từ chối rồi gọi lại ngay lập tức. Khải móc ra, liếc màn hình một giây rồi tắt nguồn hẳn thay vì chỉ từ chối cuộc gọi, động tác dứt khoát hơn mức cần thiết. Tôi thoáng thấy dòng chữ trên màn hình trước khi tối hẳn: một cái tên trường quốc tế, kèm chữ "quá hạn" đỏ chót. Không phải lần đầu tôi nhìn thấy cái tên đó nhấp nháy trên điện thoại ông ta, chỉ là lần này ông không còn đủ bình tĩnh để úp màn hình xuống bàn như mọi lần trước.
"Vậy anh đang lo cho bản thân anh, không phải lo cho em," tôi nói, giọng lạnh lùng.
"Anh lo cho cả hai," Khải đáp nhanh, nhưng giọng điệu đã mất đi sự thuyết phục vốn có. "Em không hiểu em đang định làm gì đâu. Đó không phải một sự hy sinh cao cả, đó là một sự lãng phí. Em còn trẻ, còn cả tương lai phía trước."
Tôi nhớ tới toàn bộ những gì mình đã học được suốt hành trình dài vừa qua: cách đọc log kỹ thuật, cách hiểu cơ chế uỷ quyền, cách phân tích một hệ thống phức tạp bằng chính kiến thức mình tích luỹ được. Tôi không còn là cô gái ngơ ngác, dễ bị thao túng bằng ngôn từ hoa mỹ như buổi gặp đầu tiên nữa. Tôi nghĩ tới quán cà phê hôm đó, tới chiếc cặp da bóng loáng, tới nụ cười thân thiện đã khiến tôi suýt tin rằng mình đang gặp một người tốt bụng, và nhận ra khoảng cách giữa cô gái hoảng sợ khi đó với người đang đứng đây bây giờ lớn tới mức nào.
"Anh không cần phải lo em không hiểu," tôi nói, giọng vững vàng. "Em hiểu rõ hơn anh nghĩ. Em hiểu cả cái giá em sắp trả, lẫn cái giá anh đang sợ mất."
Khải nhìn tôi, có một khoảnh khắc, lần đầu tiên từ khi quen biết, tôi thấy ông ta thật sự mất bình tĩnh, giọng cao lên, gần như hét lên giữa con đường đông người qua lại.
"Cô không hiểu cô đang từ bỏ cái gì đâu!"
Tôi đứng yên, không nao núng trước cơn giận dữ bất ngờ đó, đáp lại bằng một giọng điềm tĩnh, dứt khoát, hoàn toàn khác với sự run rẩy của những lần đối mặt trước đây với ông ta.
"Tôi hiểu rõ hơn anh nghĩ."
Khải đứng đó, thở dốc, như vừa nhận ra mọi lời lẽ thuyết phục của mình đã hoàn toàn mất tác dụng trước một con người đã không còn gì để mất, hoặc chính xác hơn, đã sẵn sàng đánh đổi tất cả cho một điều lớn lao hơn chính bản thân mình. Vài người đi đường liếc nhìn về phía chúng tôi, tò mò trước tiếng hét bất thường giữa phố, nhưng Khải dường như không còn để tâm tới ánh mắt xung quanh nữa, toàn bộ sự chú ý của ông ta lúc này chỉ dồn vào tôi.
Tôi đứng nhìn theo bóng lưng ông ta bước về phía xe, nhận ra đây có lẽ là lần cuối cùng tôi còn phải đối diện với Khải theo cách này, một kẻ từng khiến tôi run sợ trong buổi gặp đầu tiên ở quán cà phê, giờ đây chỉ còn là một người đàn ông đang hoảng loạn trước nguy cơ mất đi thứ quyền lực ngầm mình đã dày công xây dựng.
Ông đứng thêm một lúc, dường như định nói thêm điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, quay người bước lên xe, đóng cửa lại mạnh hơn bình thường. Chiếc xe lao đi, hoà vào dòng xe cộ đông đúc, để lại tôi đứng đó một mình giữa vỉa hè, cảm giác vừa trút bỏ được một gánh nặng cuối cùng, vừa nhận ra con đường phía trước giờ đây không còn trở ngại nào từ phía ông ta nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 75 →