🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, trời còn chưa sáng hẳn, nhưng tôi không còn cảm giác mệt mỏi hay hoảng loạn như những đêm mất ngủ trước đây. Có một sự tĩnh lặng lạ thường trong lòng, cảm giác của một người đã đưa ra quyết định, dù chưa nói thành lời với bất kỳ ai, kể cả với chính mình trên trang giấy.

Tôi xuống bếp sớm, thấy mẹ chưa dậy, liền tự tay chuẩn bị đồ ăn sáng, một việc tôi hiếm khi làm vì luôn để mẹ lo liệu mọi thứ trong nhà. Tôi nấu một nồi cháo, giống hệt cách mẹ vẫn nấu, thêm hành lá, tiêu, một chút dầu mè theo đúng công thức tôi đã quan sát mẹ làm không biết bao nhiêu lần. Mùi cháo nóng bốc lên nghi ngút, hơi ấm từ bếp lan toả khắp gian nhà nhỏ, tay tôi múc từng muỗng gạo, cẩn thận canh lửa như thể đây là lần đầu tiên và cũng có thể là lần cuối cùng tôi được nấu cho mẹ một bữa sáng trọn vẹn.

Mẹ xuống bếp, tóc còn rối, bước chân còn ngái ngủ, ngạc nhiên thấy tôi đã chuẩn bị xong xuôi cả một mâm sáng tươm tất.

"Ủa, con dậy sớm vậy nấu ăn cho mẹ hả? Có chuyện gì mà hiền dữ vậy," mẹ trêu, giọng vui vẻ.

"Dạ không có gì đâu, con thấy mẹ vất vả nên muốn phụ mẹ thôi," tôi nói, mỉm cười, cố giữ giọng bình thường nhất có thể, dù trong lòng đang cồn cào một cảm xúc khó gọi tên.

Tôi ngồi ăn sáng cùng mẹ, quan sát kỹ từng cử chỉ, từng nếp nhăn trên gương mặt bà, cố khắc ghi hình ảnh này vào trí nhớ sâu nhất có thể. Ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, rọi lên mái tóc mẹ đã lấm tấm sợi bạc, những sợi bạc tôi chưa từng để ý kỹ tới cho tới sáng nay, như thể suốt hai mươi năm qua tôi đã quá quen với sự hiện diện của mẹ tới mức quên mất phải thật sự nhìn kỹ bà một lần.

Buổi trưa, tôi ra chợ Bà Chiểu, phụ mẹ dọn hàng sớm hơn mọi khi, dù không phải phiên trực của mình, chỉ để có thêm thời gian ở bên mẹ. Mẹ hỏi sao dạo này siêng vậy, tôi chỉ cười, nói muốn học cách buôn bán để sau này biết đường phụ giúp gia đình nhiều hơn. Tôi đứng cạnh mẹ cả buổi trưa, học cách chan nước lèo sao cho đều tay, cách gói bún mang về sao cho không bị đổ, ghi nhớ từng động tác nhỏ như thể đang cố lưu lại một đoạn video trong đầu, phòng khi sau này không còn cơ hội đứng cạnh mẹ như thế này nữa.

Chiều, tôi ghé nhắn tin cho An, một tin nhắn bâng quơ, hỏi thăm dạo này công việc vẽ vời thế nào, dù biết rõ An sẽ không hiểu hết ý nghĩa thật sự đằng sau câu hỏi đơn giản đó. An trả lời vui vẻ, kể vài chuyện phiếm, hoàn toàn không biết đây có thể là một trong những lần cuối cùng chúng tôi còn trò chuyện theo cách này. Tôi đọc đi đọc lại từng tin nhắn An gửi, cố tìm trong đó chút dư âm nào đó của tình bạn tám năm, dù biết rõ với An, đây chỉ đơn thuần là một cuộc trò chuyện xã giao với một người quen sơ.

Tối, tôi ngồi chơi với Bảo lâu hơn thường lệ, xem chung một bộ phim hoạt hình nó thích, cười đùa, trêu chọc nhau như hai chị em bình thường vẫn làm. Nó chỉ vào một nhân vật trong phim, bắt chước giọng nói ngộ nghĩnh, khiến tôi bật cười thành tiếng, một tiếng cười thật lòng hiếm hoi giữa cả một ngày dài đầy tâm sự giấu kín. Tôi ngồi tựa đầu vào vai nó, một cử chỉ thân mật tôi hiếm khi làm vì ngại ngùng tuổi tác, nhưng tối nay tôi không còn quan tâm tới sự ngại ngùng đó nữa, chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn hơi ấm quen thuộc của đứa em trai mình đang ngồi ngay bên cạnh.

Không ai trong nhà biết đây là một chuỗi lời chào, âm thầm, không lời, được tôi cẩn thận sắp xếp suốt cả một ngày dài. Tôi cố làm mọi thứ thật tự nhiên, thật bình thường, sợ chỉ cần một cử chỉ khác lạ cũng đủ khiến mẹ hay Bảo nhận ra có điều gì đó không ổn đang diễn ra.

Đêm khuya, tôi ngồi vào bàn học, mở cuốn sổ tay, lật tới trang trắng cuối cùng còn lại. Tôi đặt bút xuống, viết: "Phòng khi con không kịp nói..."

Tôi ngồi nhìn dòng chữ dang dở đó rất lâu, không biết nên viết tiếp gì, cảm xúc dâng trào khiến tay tôi run lên. Có bao nhiêu điều tôi muốn nói, muốn gửi gắm, cho mẹ, cho Bảo, cho An, cho cả những người tôi còn chưa kịp nghĩ tới, nhưng mọi câu chữ khi đặt bút xuống đều có vẻ quá nhỏ bé, quá bất lực trước sức nặng của những gì tôi đang cố diễn đạt. Bên ngoài cửa sổ, cả con hẻm đã chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn đường hắt vào phòng một quầng sáng vàng nhạt quen thuộc. Cuối cùng, tôi gấp sổ lại, chưa hoàn thành câu viết, để dành cho một đêm khác, một đêm tôi tin chắc sẽ tới rất sớm.

Hết Chương 73

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 74
← TrướcTiếp →