Tối đó, tôi ngồi một mình trong phòng, không tìm ai để chia sẻ, vì không còn ai đủ gần để hiểu trọn vẹn những gì tôi đang đối diện. Mẹ không biết gì về app LƯU. An đã quên tôi. Ông Trác đã quên chính mình. Chỉ còn tôi, một mình, đứng trước quyết định lớn nhất đời mình. Ánh đèn bàn học hắt một quầng sáng nhỏ giữa căn phòng tối, tôi ngồi thu mình trong quầng sáng đó, như thể chỉ cần bước ra khỏi ranh giới ấy, bóng tối bên ngoài sẽ nuốt chửng lấy mình ngay lập tức.
Tôi nghĩ tới ông Trác, tới việc ông đã tìm ra chính xác cách này từ lâu, có lẽ từ nhiều tháng, thậm chí nhiều năm trước, nhưng đã chọn im lặng, chọn sống tiếp trong nỗi day dứt, thay vì tự mình bước qua ranh giới đó.
Tôi hiểu vì sao ông chọn như vậy. Con người, ai cũng có bản năng sinh tồn, ai cũng sợ hãi trước sự mất mát tuyệt đối. Ông đã cố gắng, đã kiềm chế bản thân không dùng thêm, nhưng cuối cùng, bộ đếm của ông vẫn tăng lên, có thể vì những lần cứu người khác, có thể vì bị Khải hoặc những kẻ tương tự lợi dụng như tôi đã từng.
Tôi tự hỏi, nếu tôi chọn im lặng như ông, sống tiếp, cố gắng kiểm soát bộ đếm của mình ở mức thấp nhất có thể, liệu tôi có thể tránh được số phận của ông không? Hay cuối cùng, dù cố gắng thế nào, bộ đếm cũng sẽ từ từ tăng lên, một cách chậm rãi nhưng không thể tránh khỏi, cho tới khi tôi cũng chạm tới ngưỡng đó, không phải bằng lựa chọn tự nguyện, mà bằng một tai nạn, một sai lầm, một lần buộc phải cứu ai đó lần nữa?
Và nếu tôi tiếp tục sống, tiếp tục giữ im lặng, thì những Người Lưu khác, những người tôi chưa từng gặp, sẽ tiếp tục phải trải qua đúng những gì ông Trác đã trải qua, đúng những gì tôi đang trải qua, không có hồi kết, không có ai đủ can đảm chấm dứt vòng lặp đau khổ này. Tôi nghĩ tới hình ảnh một cô gái nào đó, có thể đang ở một góc thành phố khác, cũng vừa vô tình kích hoạt quyền Save Load của mình đêm nay, cũng đang hoảng loạn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, giống hệt tôi của bốn tháng trước.
Tôi mở ngăn kéo, lấy ra cuốn sổ tay đầu tiên, cuốn tôi bắt đầu viết từ những ngày đầu hoảng loạn, cách đây đã nhiều tuần, đặt nó cạnh cuốn sổ hiện tại tôi vẫn đang dùng.
Tôi lật giở từng trang của cuốn sổ đầu tiên, đọc lại những dòng chữ run rẩy của một cô gái mới hai mươi tuổi, hoảng loạn trước một điều kỳ lạ không thể giải thích, chỉ biết dựa vào bản năng để đối phó từng ngày. Trang đầu tiên còn ghi rõ ngày tháng, nét chữ nguệch ngoạc vì viết vội trong đêm mất ngủ, hoàn toàn khác với nét chữ điềm tĩnh, có chủ đích của những trang gần đây. Có những dòng còn nhoè đi vì nước mắt rơi xuống trang giấy lúc đó, mực bị loang thành những vệt mờ mà giờ đọc lại, tôi gần như không nhớ rõ cảm giác tuyệt vọng tận cùng của đêm hôm đó nữa, dù mọi sự kiện thì tôi vẫn nhớ chính xác từng chi tiết.
So sánh với những gì tôi viết gần đây, giọng văn đã điềm tĩnh hơn, có hệ thống hơn, nhưng cũng nặng nề hơn, chứa đựng nhiều mất mát hơn, như thể chính cách hành văn cũng đang âm thầm ghi lại cái giá tôi đã phải trả để đổi lấy sự điềm tĩnh đó.
Tôi ngồi nhìn cả hành trình đã qua, như đang nhìn vào cuộc đời của một người khác, một người đã trưởng thành qua từng trang giấy, từng lần mất mát, từng bài học đắt giá. Nếu có ai đó đọc được cả hai cuốn sổ này liền một mạch, từ trang đầu tới trang cuối, có lẽ họ sẽ thấy rõ hơn tôi cái vòng cung của một con người bị buộc phải lớn lên quá nhanh, quá sớm, chỉ trong vỏn vẹn vài tháng ngắn ngủi.
Tôi chưa đưa ra quyết định cuối cùng đêm đó. Nhưng tôi cảm nhận được, sâu trong lòng mình, một sự nghiêng ngả đang dần hình thành, một hướng đi tôi chưa dám gọi thành tên, chưa dám viết ra thành chữ, nhưng đã bắt đầu bén rễ, chờ đợi đúng thời điểm để trở thành hành động.
Tôi ngồi lật thêm vài trang giữa hai cuốn sổ, so sánh nét chữ, so sánh cách hành văn, như đang chứng kiến một cuộc lột xác chậm rãi của chính mình mà bản thân không hề hay biết đang diễn ra cho tới tận lúc này, khi có đủ khoảng cách để nhìn lại toàn bộ chặng đường từ đầu tới cuối.
Tôi gấp cả hai cuốn sổ lại, đặt chồng lên nhau, cất vào ngăn kéo, khoá lại như thường lệ. Trước khi tắt đèn, tôi nhìn quanh căn phòng nhỏ của mình lần cuối trong ngày, ánh mắt dừng lại ở chiếc đồng hồ Casio cũ đặt trên bàn, và một ý nghĩ thoáng qua, mơ hồ nhưng dai dẳng, về việc liệu mình có còn bao nhiêu đêm nữa để nhìn ngắm những vật dụng quen thuộc này theo đúng cách một người còn được nhớ tới vẫn làm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 73 →