🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều chủ nhật, tôi dọn lại túi đồ cũ trong ngăn tủ, tìm một cái áo khoác mùa đông để cho bớt vì không còn mặc vừa, và trong lúc lục lọi, tay tôi chạm phải một vật cứng nhỏ trong túi trong của chiếc ba lô tôi vẫn dùng đi học. Căn phòng ngổn ngang quần áo cũ, mùi băng phiến từ đáy tủ xộc lên mũi, tôi ngồi bệt trên sàn, phân loại từng món đồ, đầu óc lơ đãng nghĩ về những việc khác cho tới khi ngón tay chạm phải cái gờ cứng lạ lẫm đó.

Tôi lấy ra, nhận ra ngay đó là mẩu giấy gấp nhỏ ông Trác đưa cho tôi ở công viên, cái đêm ông nói câu "tôi từng nghĩ mình kiểm soát được," cái đêm tôi đã cất nó đi và quên bẵng mất vì bao nhiêu biến cố dồn dập xảy ra sau đó, những biến cố mà giờ nhìn lại, tôi thấy chúng nối tiếp nhau dày đặc tới mức khó tin mình đã chịu đựng và vượt qua được từng ấy chuyện trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.

Tôi ngồi xuống giường, cầm mẩu giấy trong tay, cảm nhận nếp gấp cũ kỹ, mép giấy đã hơi sờn theo thời gian, một góc còn dính vệt mực nhoè do có lẽ đã bị ướt qua đôi lần trong túi. Ông từng dặn "đừng mở bây giờ, tới lúc cần em sẽ biết khi nào nên mở nó ra." Tôi ngồi suy nghĩ, tự hỏi liệu bây giờ đã là lúc cần thiết đó chưa.

Nghĩ tới con số "84/100," tới việc mẹ đã bắt đầu có dấu hiệu quên, tới việc thời gian không còn nhiều để tôi có thể chần chừ thêm nữa, tôi quyết định mở ra. Tay tôi run nhẹ khi bóc từng nếp gấp, cẩn thận như đang mở một vật gì đó thiêng liêng, sợ chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể làm rách mất mảnh thông tin quý giá bên trong. Ánh nắng chiều muộn xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu một vệt sáng ngay trên đôi bàn tay đang run của tôi, khiến khoảnh khắc bình thường ấy bỗng mang một sắc thái gần như trang trọng, như đang thực hiện một nghi thức nào đó chỉ riêng mình tôi hiểu ý nghĩa.

Bên trong không phải một bức thư dài như tôi tưởng tượng, chỉ là một mẩu giấy nhỏ, viết vội bằng nét chữ hơi run nhưng vẫn rõ ràng, ghi một địa chỉ và một khung giờ cụ thể: "Tiệm net 24h Nguyễn Xí, bàn máy số 7, sau giờ đóng cửa." Nét chữ đó, dù run, vẫn giữ được sự gọn gàng đặc trưng của một người quen viết code, mỗi con chữ đứng thẳng đều tăm tắp như đang tuân theo một quy tắc thụt lề vô hình nào đó.

Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó, không hiểu ý nghĩa cụ thể là gì, nhưng một linh cảm mách bảo tôi rằng đây là một manh mối quan trọng, có thể ông Trác đã giấu điều gì đó ở đúng vị trí này, chuẩn bị từ trước khi trí nhớ của ông hoàn toàn mờ đi.

Tối đó, sau khi hết ca làm, tôi nán lại tiệm net, đợi chú Tám khoá cửa xong, viện cớ quên đồ để được ở lại thêm một lúc. Tim tôi đập không đều trong suốt cả buổi tối làm việc, tay chân cứ lóng ngóng mỗi lần khách hỏi han điều gì, đầu óc chỉ toàn nghĩ tới mẩu giấy nhỏ đang giấu kỹ trong túi áo và câu hỏi không ngừng lặp lại: điều gì đang chờ mình dưới gầm bàn máy số 7.

Khi tiệm đã vắng hẳn, chỉ còn mình tôi, tôi tới đúng bàn máy số 7, nơi ông Trác vẫn hay ngồi sửa máy mỗi lần ghé qua, cúi xuống nhìn kỹ gầm bàn, tay run tới mức phải hít một hơi thật sâu trước khi dám thò tay vào khoảng tối chật hẹp bên dưới.

Tôi rọi đèn pin từ điện thoại vào khoảng tối dưới đáy bàn, và ở đó, dán chặt bằng một lớp băng keo đã ngả màu, là một chiếc USB nhỏ, loại cũ, kiểu dáng đã lỗi thời từ nhiều năm trước.

Tôi gỡ nó ra cẩn thận, cầm trong tay, cảm giác tim đập nhanh dần. Đây có thể chính là điều ông Trác muốn tôi tìm thấy, một mảnh di sản ông đã giấu lại trước khi hoàn toàn quên mất chính bản thân mình, chờ đợi đúng người, đúng thời điểm để được khám phá.

Tôi ngồi thụp xuống nền gạch lạnh dưới gầm bàn máy số 7, nơi tôi từng đứng lau dọn không biết bao nhiêu lần trong những ca làm thêm, chưa từng để ý có một bí mật nằm ngay dưới tầm tay mình suốt bao lâu nay. Tôi tưởng tượng cảnh ông Trác, trong một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi nào đó, lặng lẽ dán chiếc USB này vào gầm bàn, chuẩn bị sẵn cho một người mà lúc đó có lẽ ông còn chưa biết mặt, chỉ tin chắc rằng sẽ có ai đó, một Người Lưu khác đi sau mình, cần tới nó.

Tôi nhìn quanh tiệm net vắng lặng, ánh đèn duy nhất còn sáng là ngọn đèn bàn quầy thu ngân chú Tám để lại, bóng tối phủ kín các dãy máy tính im lìm xung quanh. Tôi cất chiếc USB vào túi áo trong, cẩn thận như đang cất giữ một báu vật, rồi rời khỏi tiệm, lòng vừa hồi hộp vừa lo sợ trước những gì có thể đang chờ đợi mình bên trong thiết bị nhỏ bé đó.

Hết Chương 69

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 70
← TrướcTiếp →