🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm đó, tôi quay lại tiệm net, xin phép chú Tám cho mượn dùng một máy công cộng thêm chút thời gian sau giờ đóng cửa, viện cớ cần hoàn thành gấp một bài tập lớn.

Chú Tám gật đầu đồng ý, dặn tôi tự khoá cửa lại khi về, rồi rời đi, để lại tôi một mình trong không gian tiệm net vắng lặng, chỉ còn tiếng quạt máy tính chạy rì rì từ dãy máy công cộng. Ánh đèn huỳnh quang trên trần vẫn sáng trưng dù không còn khách, hắt xuống những dãy bàn phím im lìm, tạo nên một không khí trống trải khác hẳn sự ồn ào quen thuộc của tiệm net vào giờ cao điểm.

Tôi cắm chiếc USB vào máy, tay hơi run khi nhấp chuột mở thư mục. Bên trong chỉ có vài file văn bản, không có hình ảnh, không có video, đúng phong cách gọn gàng, tối giản của một kỹ sư quen làm việc với dữ liệu thô.

Tôi mở file đầu tiên, thấy một loạt ghi chú kỹ thuật rời rạc, những công thức, những đoạn mã giả, những phân tích về cách hệ thống "giải phóng bộ nhớ đệm" hoạt động, phần lớn viết bằng ngôn ngữ chuyên môn tôi phải đọc chậm mới hiểu được từng phần. Có những đoạn ông viết rất tỉ mỉ, kèm theo sơ đồ minh hoạ vẽ bằng ký tự thô sơ, rõ ràng là thành quả của rất nhiều đêm mất ngủ nghiên cứu một mình, không có ai hỗ trợ hay kiểm chứng lại. Tôi đọc chậm rãi từng dòng, đôi lúc phải dừng lại, mở thêm một tab trình duyệt để tra cứu một thuật ngữ lạ, cố ghép nối những mảnh kiến thức rời rạc đó thành một bức tranh tổng thể có ý nghĩa.

Tôi lướt qua nhiều trang, cố tìm thứ gì đó có ý nghĩa hơn với tình huống hiện tại của mình, không chỉ là lý thuyết kỹ thuật khô khan.

Tới file cuối cùng, tôi thấy nội dung khác hẳn phần còn lại. Không còn những dòng code hay công thức, chỉ còn một đoạn văn bản ngắn, viết bằng giọng văn cá nhân, không phải giọng một kỹ sư đang ghi chép công việc, mà giọng của một con người đang thổ lộ điều gì đó nặng nề trong lòng.

"Tôi đã tìm ra cách. Một cách duy nhất, triệt để, có thể chấm dứt hoàn toàn chính sách giải phóng bộ nhớ đệm này, không chỉ cho tôi, mà cho tất cả những người sẽ tới sau tôi. Nhưng tôi không đủ can đảm để tự mình làm điều đó. Nếu ai đó tìm thấy ghi chú này, xin hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định. Đây không phải một lựa chọn dễ dàng."

Tôi ngồi đọc lại đoạn văn đó nhiều lần, tim đập thình thịch, cảm giác lạnh sống lưng không lý giải được. "Có một cách. Tôi không đủ can đảm." Câu đó cứ vang vọng trong đầu tôi, ngắn gọn nhưng nặng nề như một lời tiên tri. Tôi hình dung ông ngồi gõ những dòng chữ này trong một đêm nào đó không xác định, có lẽ cũng chính tại chiếc bàn máy số 7 quen thuộc, giữa lúc đầu óc còn đủ tỉnh táo để nhận thức rõ mức độ nghiêm trọng của điều mình vừa tìm ra, nhưng cũng đủ sáng suốt để hiểu giới hạn của chính bản thân mình.

Tôi tìm thêm trong file, hy vọng có chi tiết cụ thể hơn về "cách" đó là gì, nhưng phần còn lại của đoạn văn bản dừng lại đột ngột, như thể người viết đã bị gián đoạn giữa chừng, không bao giờ quay lại hoàn thành nốt suy nghĩ của mình, một câu văn cụt lủn còn treo lại giữa chừng khiến tôi càng thêm sốt ruột, như đang đọc một đoạn code thiếu mất dấu ngoặc đóng, không thể chạy trọn vẹn được nữa.

Tôi ngồi đó rất lâu, nhìn vào màn hình, đọc đi đọc lại những dòng chữ ít ỏi nhưng đầy sức nặng đó, cảm giác như mình vừa chạm tới ngưỡng cửa của một bí mật lớn hơn bất cứ điều gì tôi từng khám phá ra từ trước tới giờ, một bí mật mà chính người tìm ra nó cũng không đủ can đảm để đối diện.

Tôi nhìn quanh dãy bàn máy trống trải, cố hình dung ông Trác của nhiều tháng trước, lúc trí nhớ còn nguyên vẹn, ngồi đúng vị trí này, ánh mắt chăm chú vào màn hình, gõ từng dòng chữ với tất cả sự thận trọng của một người biết rõ mình đang nắm giữ điều gì đó quá lớn để một mình gánh vác. Tôi tự hỏi, ông đã cân nhắc bao lâu trước khi quyết định giấu ghi chú này đi thay vì tự mình hành động, và liệu ông có từng hối hận vì sự do dự đó hay không, trước khi cả ký ức về sự do dự ấy cũng bị xoá sạch khỏi đầu ông.

Tôi sao chép toàn bộ nội dung file vào email cá nhân, rồi rút USB ra, ngồi thêm một lúc trong tiệm net vắng lặng, cố hình dung lại người đàn ông đã ngồi đúng chỗ này, nhiều đêm liền, một mình vật lộn với một phát hiện lớn tới mức có thể thay đổi số phận của tất cả những Người Lưu khác, nhưng cuối cùng lại không đủ sức mạnh để tự mình bước qua ranh giới đó.

Hết Chương 70

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 71
← TrướcTiếp →