🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối đó, về tới phòng trọ, tôi ngồi vào bàn học, mở cuốn sổ tay khoá kín, mở ra một trang mới, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi viết một đoạn dài, dài hơn tất cả những gì tôi từng viết trước đây trong cuốn sổ này.

Tôi viết về buổi triển lãm, về bức tranh, về câu nói "bạn tôi vẽ tặng tôi hồi xưa" của An, về cảm giác đứng trước chính tác phẩm của mình mà không được công nhận là người đã tạo ra nó. Ngòi bút lướt trên trang giấy nhanh hơn bình thường, có đoạn chữ nghiêng xiêu vẹo vì tay tôi viết vội, cố ghi lại trọn vẹn cảm giác trước khi nó kịp phai nhạt đi như mọi cảm xúc khác vẫn thường phai theo thời gian đối với người bình thường, dù với tôi, thứ duy nhất không bao giờ phai chính là ký ức.

Tôi viết tiếp, để dòng suy nghĩ tự do trôi chảy theo cách tôi hiếm khi cho phép mình làm: về nghịch lý cốt lõi của toàn bộ câu chuyện tôi đang sống. Mọi Người Lưu khác, như ông Trác, đều dần mất đi chính ký ức của họ khi bộ đếm tăng lên. Nhưng tôi, vì một lý do nào đó liên quan tới cái quyền truy cập beta tester từ ba năm trước, dường như được giữ lại nguyên vẹn trí nhớ của mình.

Điều đó, ban đầu, tôi từng nghĩ là một đặc ân. Giờ đây, tôi hiểu ra nó cũng là một gánh nặng khủng khiếp không kém. Tôi là người duy nhất còn nhớ trọn vẹn tám năm tình bạn với An. Tôi là người duy nhất còn nhớ ông Trác từng là ai trước khi ông mất đi ký ức về chính mình. Tôi là người duy nhất còn nhớ đêm mười bốn tháng ba đã thật sự xảy ra như thế nào, qua bao nhiêu phiên bản, bao nhiêu lần thử sai. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu đem so hệ thống lưu trữ trong đầu mình với một ổ cứng máy tính, chắc dung lượng đã đầy ắp từ lâu, chỉ khác là bộ não con người, ít nhất là bộ não của tôi, dường như không có giới hạn dung lượng như một chiếc laptop.

Cả một kho ký ức khổng lồ, chỉ mình tôi mang, không ai chia sẻ được, không ai xác nhận được, không ai có thể đối chiếu cùng tôi rằng những gì tôi nhớ là thật. Có những đêm, tôi tự hỏi liệu mình có đang dần trở thành người duy nhất sống trong một phiên bản thực tại khác hẳn với tất cả mọi người xung quanh, một thực tại chỉ tồn tại trong đầu tôi và trên những trang giấy đã kín chữ của cuốn sổ tay này.

Tôi nghĩ tới việc, nếu một ngày nào đó tôi kể hết sự thật cho An nghe, nói cho nó biết về tám năm tình bạn, về bức tranh gốc, về tất cả những gì hai đứa đã cùng trải qua, liệu nó có tin không, hay sẽ chỉ nhìn tôi như nhìn một người lạ đang cố bịa ra một câu chuyện kỳ quặc để làm quen. Câu hỏi đó khiến tôi càng thấm thía hơn sự cô độc của việc mang một trí nhớ không ai khác có thể xác nhận cùng.

Tôi ngồi viết, tay không ngừng nghỉ, những dòng chữ tuôn ra như một con đập vừa vỡ, chứa đựng tất cả những cảm xúc tôi đã kìm nén suốt nhiều tuần qua vì phải tỏ ra mạnh mẽ trước mặt mẹ, trước mặt Bảo, trước mặt tất cả mọi người.

Viết xong, tôi ngồi đọc lại toàn bộ đoạn văn dài đó, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, như vừa trút bỏ được một phần gánh nặng, dù chỉ là tạm thời, giống hệt cảm giác nhấn nút lưu một file quan trọng sau nhiều giờ làm việc không dám tắt máy vì sợ mất dữ liệu.

Tôi gấp sổ lại, nhưng không khoá ngay, ngồi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt vào phòng một quầng sáng vàng nhạt, những ngôi nhà đối diện đã tắt đèn, cả con hẻm chìm trong yên tĩnh của đêm khuya.

Một câu hỏi mới bắt đầu hình thành trong đầu tôi, một câu hỏi tôi chưa từng dám đối diện trực tiếp từ trước tới giờ, dù nó vẫn luôn ẩn hiện đâu đó phía sau mọi suy nghĩ của tôi kể từ khi hiểu rõ về ngưỡng một trăm.

Nếu một ngày, tôi cũng chạm tới ngưỡng đó, nếu một ngày chính tôi cũng bị xoá khỏi ký ức của mọi người, kể cả mẹ, kể cả Bảo, thì ai, giữa cả thế giới rộng lớn này, sẽ là người còn nhớ tới sự tồn tại của tôi?

Tôi nhìn xuống cuốn sổ tay đang cầm trên tay, những trang giấy đã dày lên đáng kể so với ngày đầu tiên tôi bắt đầu viết, và chợt nhận ra, có lẽ đây chính là câu trả lời gần nhất tôi có thể tìm được cho câu hỏi vừa đặt ra: không phải một con người cụ thể nào, mà là chính những trang giấy này, nếu chúng còn tồn tại sau tất cả.

Tôi ngồi im rất lâu với câu hỏi đó, không tìm được câu trả lời, chỉ có một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng nhỏ, và cả một đêm dài phía trước để tôi tự mình đối diện với nó.

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →