Sáng thứ ba, tôi tình cờ đi ngang qua trường mỹ thuật của An, thấy một tấm băng rôn treo trước cổng thông báo triển lãm nhỏ của sinh viên năm hai, đúng khoá An đang học.
Tôi dừng lại, phân vân một lúc, rồi quyết định vào xem, một phần vì tò mò, một phần vì muốn tìm một cái cớ để nhìn thấy An, dù chỉ từ xa, dù biết rõ mối quan hệ giữa hai đứa giờ đây đã hoàn toàn khác trước.
Phòng triển lãm nhỏ, treo đầy những bức tranh và sản phẩm thiết kế của sinh viên, không khí rộn ràng với vài nhóm bạn bè, người thân tới xem và chụp ảnh lưu niệm. Mùi sơn dầu, mùi giấy mới, mùi keo dán còn phảng phất trong không khí, hoà cùng tiếng nhạc nhẹ phát ra từ một góc loa nhỏ, tạo nên một không gian trẻ trung, đầy sức sống mà tôi từng tưởng tượng mình sẽ được đứng cạnh An chiêm ngưỡng cùng, chứ không phải lặng lẽ quan sát từ xa như một người lạ.
Tôi lướt qua từng gian trưng bày, tìm kiếm tác phẩm của An, và tìm thấy nó ở một góc, một bức tranh màu nước vẽ phong cảnh con hẻm quen thuộc, có một chi tiết nhỏ khiến tim tôi thắt lại: hai bóng người đứng cạnh nhau dưới một tán cây, một chi tiết tôi nhận ra ngay là lấy cảm hứng từ một buổi chiều hai đứa từng ngồi vẽ chung ở góc hẻm đó, hồi năm nhất.
An đang đứng gần đó, trò chuyện với một nhóm bạn học, cười nói vui vẻ. Tôi đứng từ xa quan sát, không dám lại gần ngay, cố ngắm nhìn nó thêm một lúc trước khi phải đối diện với sự thật quen thuộc rằng nó không còn nhận ra tôi. Mái tóc ngắn ngang vai nhuộm nâu hạt dẻ, đôi tay vẫn còn vương vài vệt màu chưa rửa sạch, đúng hình ảnh An tôi đã quen thuộc suốt tám năm, nhưng ánh mắt nó khi lướt qua đám đông giờ đây không còn dừng lại ở tôi lâu hơn bất kỳ ai xa lạ khác.
Cuối cùng, tôi cũng bước lại gần, đứng cạnh bức tranh, giả vờ đang ngắm nhìn tác phẩm nghệ thuật.
An nhận ra có người đứng cạnh, quay sang, nở một nụ cười thân thiện, kiểu nụ cười nó vẫn dành cho bất kỳ ai ghé xem tác phẩm của mình.
"Chị thích bức này ạ? Đây là một trong những tác phẩm em tâm đắc nhất," nó nói, giọng tự hào. "Bạn tôi vẽ tặng tôi hồi xưa một bức y hệt thế này, tôi lấy cảm hứng làm lại theo phong cách của riêng mình."
Tôi đứng chết lặng. Bức tranh gốc đó, chính là bức tôi đã vẽ tặng An hồi năm nhất, một bức tranh vụng về nhưng đầy tâm huyết, món quà đầu tiên tôi tự tay làm tặng nó sau khi hai đứa thân nhau đủ lâu để tôi muốn làm điều gì đó đặc biệt. Tôi còn nhớ rõ buổi chiều đó, cả hai ngồi bệt trên nền hẻm, An chỉ tôi cách pha màu nước sao cho không bị loang, cười ngặt nghẽo khi tôi tô lem cả ra tay áo.
Giờ đây, An đứng đó, kể về "người bạn" đã tặng nó cảm hứng, hoàn toàn không biết người bạn đó chính là tôi, đang đứng ngay trước mặt nó lúc này. Tôi nhìn kỹ hơn vào bức tranh, nhận ra An đã giữ lại gần như nguyên vẹn bố cục gốc, chỉ đổi màu sắc và thêm vài chi tiết trang trí theo phong cách trưởng thành hơn của nó bây giờ, như thể một phần ký ức thị giác về bức tranh cũ vẫn còn sót lại đâu đó, dù phần ký ức về người đã vẽ nó thì không.
"Bạn chị chắc vẽ đẹp lắm," tôi nói, cố giữ giọng bình thường, dù cả cơ thể như đang run lên từ bên trong.
"Dạ, bạn ấy vẽ rất có hồn, tiếc là tụi em không còn liên lạc nữa, lâu rồi không gặp," An nói, giọng có chút tiếc nuối mơ hồ, một sự tiếc nuối dành cho một người nó không còn nhớ rõ là ai, chỉ còn sót lại một ấn tượng cảm xúc mờ nhạt.
Tôi đứng thêm một lúc, nhìn An quay lại tiếp chuyện với nhóm bạn, tiếng cười của nó vang lên trong trẻo như mọi khi, một tiếng cười tôi đã thuộc lòng từ những buổi tối hai đứa cùng thức khuya ôn thi, cùng chia nhau một gói mì tôm sống chấm muối ớt vì hết tiền tiêu vặt cuối tháng. Giờ đây tiếng cười đó vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là nó không còn dành cho tôi theo cách nó từng dành nữa.
Tôi gật đầu, mỉm cười, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng triển lãm, bước ra ngoài trời nắng gắt, để mặc những giọt nước mắt mà tôi không còn đủ sức kìm nén tuôn rơi giữa con phố đông người qua lại.
Tôi không quay lại nói với An sự thật. Đó là một lựa chọn có chủ đích, không phải vì hèn nhát, mà vì tôi hiểu, sau tất cả những gì đã trải qua, nói ra sự thật lúc này sẽ không lấy lại được điều gì, chỉ khiến một buổi sáng vui vẻ của An trở nên nặng nề vì một điều nó không thể hiểu, không thể sửa. Tôi đứng ở một góc phố, để cho cơn xúc động trôi qua, rồi lau khô nước mắt, tiếp tục bước đi, mang theo một vết thương mới mà chỉ riêng mình tôi biết nó tồn tại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 68 →