🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối đó, sau khi Bảo đã ngủ, tôi ngồi vào bàn học, mở app LƯU, tìm tới mục lịch sử toàn bộ những lần Load liên quan tới biến cố đêm mười bốn tháng ba, cố nhìn lại một cách tổng thể toàn bộ hành trình mình đã đi qua kể từ đêm đó. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt máy quay đều và ánh đèn bàn học vàng nhạt đổ xuống trang màn hình, một khung cảnh đã quá quen thuộc với tôi sau vô số đêm ngồi đối diện với chính những quyết định định đoạt cả cuộc đời mình.

Tôi đếm lại: tổng cộng bốn lần Load trực tiếp liên quan tới việc cứu Bảo, mỗi lần một phương án khác nhau, mỗi lần học thêm được một bài học mới về hậu quả không lường trước của việc can thiệp vào dòng chảy tự nhiên của các sự kiện.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên, hoảng loạn, vô thức. Lần thứ hai, thử can thiệp nhỏ. Lần thứ ba, chứng kiến domino đẩy nguy hiểm sang một hướng khác. Lần thứ tư, với kế hoạch cẩn thận, đạt được kết quả gần như hoàn hảo: Bảo về nhà an toàn, không một vết xước. Mỗi lần, tôi đều nhớ rõ tới từng chi tiết nhỏ nhất, từng câu nói, từng biểu cảm, từng quyết định rẽ trái hay rẽ phải ở một ngã đường nào đó đã thay đổi toàn bộ kết cục, một khối lượng ký ức khổng lồ mà chỉ mình tôi mang theo, không ai khác trên đời này từng biết tới bốn phiên bản khác nhau của cùng một đêm.

Kể từ đó tới nay, Bảo vẫn khoẻ mạnh, vẫn đi học đều đặn, vẫn đá bóng, vẫn vô tư như một đứa trẻ mười lăm tuổi bình thường không hề biết gì về những gì suýt xảy ra với chính mình. Tôi nhìn lại cả chuỗi ngày đó, từ đêm hoảng loạn đầu tiên cho tới buổi chiều êm đềm hôm nay ở ngã tư quen thuộc, và nhận ra khoảng cách giữa hai điều đó lớn tới mức nào, một khoảng cách được lấp đầy bằng chính những mất mát tôi đã phải gánh chịu.

Tôi thử hình dung, nếu mình chưa từng chạm vào cái app cũ đêm đó, cuộc sống hiện tại của cả gia đình sẽ ra sao. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết được, một cách chắc chắn tới mức đau lòng, rằng thế giới có thể rẽ theo một hướng khác tệ hơn rất nhiều. Nhưng cũng chính vì biết rõ điều đó, tôi mới thấm thía hơn ai hết cái giá của việc biết quá nhiều, của việc mang trên vai gánh nặng ký ức mà không một ai khác có thể san sẻ cùng.

Tôi ngồi suy nghĩ rất lâu, cân nhắc lại toàn bộ tình huống. Liệu có còn lý do gì để tôi tiếp tục can thiệp vào biến cố này nữa không? Bảo đã an toàn. Phiên bản hiện tại, phiên bản tôi đang sống, là một phiên bản tốt, dù không hoàn hảo tuyệt đối theo tiêu chuẩn nào đó tôi từng đặt ra cho chính mình hồi những ngày đầu.

Tôi hiểu ra, sự cầu toàn đó, cái khao khát tìm ra một phiên bản "hoàn hảo tuyệt đối" nơi không ai phải trả giá gì cả, chính là thứ đã khiến tôi liên tục quay lại sử dụng cái quyền năng nguy hiểm này, ngay cả khi tình huống hiện tại đã đủ tốt, đủ an toàn. Đó cũng chính là điều tôi tự nói dối mình từ những ngày đầu tiên: rằng chỉ cần đủ cẩn thận, sẽ có một cách để không ai phải mất gì cả. Giờ đây, tôi biết rõ điều đó không có thật.

Tôi mở lịch sử Load, xem lại từng dòng, rồi đóng nó lại, một quyết định đã hình thành rõ ràng trong đầu: tôi sẽ không bao giờ load lại vì lý do liên quan tới đêm mười bốn tháng ba nữa. Phiên bản hiện tại, nơi Bảo an toàn, nơi tôi đã học được biết bao bài học đắt giá, sẽ là phiên bản cuối cùng tôi giữ lại.

Tôi lấy sổ tay ra, viết xuống quyết định đó, tay không còn run như những lần trước, chữ viết đều đặn, dứt khoát, phản ánh đúng sự chắc chắn tôi đang cảm nhận được trong lòng, khác hẳn những trang giấy nguệch ngoạc, nhoè nước mắt của những đêm đầu tiên khi mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

"Đủ rồi. Em an toàn. Vậy là đủ."

Tôi đọc lại câu đó nhiều lần, để cho ý nghĩa của nó thấm sâu vào tâm trí. Đây không phải một sự từ bỏ, không phải một sự đầu hàng trước những gì tôi chưa đạt được. Đây là một sự chấp nhận, một cách trưởng thành hơn để đối diện với giới hạn của chính mình và của cả cái quyền năng mình đang mang.

Tôi gấp cuốn sổ lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn, cạnh chiếc đồng hồ Casio cũ tôi vừa tháo ra để sạc lại pin dù kim vẫn sẽ chẳng bao giờ chạy đúng giờ nữa. Có những thứ hỏng thì mãi mãi hỏng, và việc học được cách sống chung với nó, thay vì cứ mãi cố sửa, có lẽ mới là điều tôi thật sự cần học trong suốt hành trình dài đầy va vấp này, một bước ngoặt quan trọng đánh dấu tôi đã sẵn sàng bước sang một giai đoạn mới của hành trình này, dù chưa biết phía trước còn bao nhiêu thử thách đang chờ đợi.

Hết Chương 66

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 67
← TrướcTiếp →