🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều chủ nhật, Bảo nhờ tôi chở đi mua đồ dùng học tập ở một cửa hàng văn phòng phẩm lớn phía bên kia thành phố, xe đạp điện của nó đang gửi sửa vì hư bánh sau. Trời chiều nắng nhẹ, gió mát, một buổi chiều đẹp hiếm hoi giữa mùa mưa Sài Gòn thất thường, mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh nhạt.

Tôi đồng ý ngay, phần vì muốn dành thời gian nhiều hơn cho nó, phần vì muốn tự mình lái xe qua chính con đường đã thay đổi cả cuộc đời mình, một cách để đối diện trực tiếp với quá khứ thay vì né tránh. Tôi dắt xe ra khỏi hẻm, kiểm tra lại gương chiếu hậu, thắt lại dây an toàn mũ bảo hiểm cho Bảo cẩn thận hơn thường lệ, một sự cẩn trọng nó không hề biết lý do thật sự đằng sau.

Chúng tôi chạy xe ngang qua ngã tư Nguyễn Xí giao Ung Văn Khiêm, đúng chỗ, đúng góc đường mà nhiều tuần trước, trong một phiên bản khác của thực tại, Bảo đã gặp tai nạn nghiêm trọng.

Đèn giao thông chuyển sang đỏ, tôi dừng xe lại đúng vị trí đó, Bảo ngồi sau, tay ôm eo tôi, đang mải mê xem gì đó trên điện thoại, hoàn toàn không hay biết gì về ý nghĩa đặc biệt của khoảnh khắc này.

Tôi nhìn quanh, quan sát từng chi tiết của ngã tư: cột đèn giao thông, tấm biển quảng cáo cũ treo trên toà nhà góc đường, quán cà phê nơi tôi từng đứng đợi trong một đêm mưa để canh chừng em trai mình. Mặt đường nhựa vẫn có vệt loang lổ tôi còn nhớ rõ, dù đã qua bao nhiêu phiên bản của cùng một đêm, có những chi tiết vật lý dường như không đổi, chỉ có những gì xảy ra với con người trên đó là khác nhau mỗi lần.

"Chị Hai, đèn xanh rồi kìa," Bảo nhắc, thấy tôi cứ đứng yên dù đèn đã chuyển màu, giọng nó vô tư như mọi lần, không hề gợn chút nghi ngờ nào về lý do chị mình lại thất thần lâu tới vậy.

Tôi giật mình, vội rồ ga chạy tiếp, cố xua tan cảm giác nặng nề vừa dâng lên trong lòng.

"Bữa nay chị chở em đi vòng vòng vậy, mai mốt em có bằng lái em tự chạy được rồi," Bảo nói, giọng hào hứng, mơ ước có được bằng lái xe máy khi đủ tuổi là một trong những điều nó hay nhắc tới gần đây.

"Ừ, chừng nào đủ tuổi hẵng tính," tôi cười, cố giữ giọng bình thường, trong lòng thầm cảm ơn vì Bảo giờ đây khoẻ mạnh, an toàn, hoàn toàn không biết gì về những gì suýt xảy ra với chính mình. Tôi nhìn nó qua kính chiếu hậu nhỏ gắn trên xe, gương mặt vô tư đang huyên thuyên kể tiếp về một trò chơi điện tử mới ra mắt, hoàn toàn không biết rằng chỉ cách đây không lâu, trong một dòng thời gian khác, nó đã không còn cơ hội để nói những câu chuyện vu vơ như thế này nữa.

Trên đường về, chúng tôi ghé qua một quán chè quen, ngồi ăn, Bảo kể chuyện trường lớp, khoe vừa được chọn vào đội bóng đá của trường, mắt sáng rỡ khi nhắc tới trận đấu giao hữu sắp tới, còn rủ tôi tới xem cổ vũ. Quán chè nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, bàn ghế nhựa thấp, cái quạt trần cũ kêu kẽo kẹt trên đầu, nhưng chè ở đây ngon nổi tiếng cả khu, vị nước cốt dừa béo ngậy quyện với đậu xanh bùi bùi, một hương vị tôi và Bảo đã quen thuộc từ hồi còn học cấp hai. Tôi ngồi nghe, cười theo từng câu chuyện, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình dị này bên em trai mình, cố khắc ghi từng chi tiết nhỏ vào trí nhớ như một thói quen đã hình thành từ lâu, từ cách nó vung tay khi kể chuyện hào hứng, tới vệt nước chè dính trên mép môi mà nó chẳng buồn lau.

Lúc dừng xe lại ở ngã tư đó một lần nữa trên đường về, Bảo bỗng nhìn quanh, có vẻ nhận ra một điều gì đó.

"Ủa, sao bữa nay chị hay chạy qua ngã tư này vậy? Có gì đặc biệt hả?" Nó hỏi, giọng vô tư, tò mò của một đứa em trai không hề biết gì về những gì đã xảy ra, hay đã không xảy ra, ở đúng nơi này.

Tôi nhìn nó, một nụ cười thoáng qua trên môi, không phải nụ cười vui vẻ thường thấy, mà một nụ cười mang theo cả một câu chuyện dài mà tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể kể cho nó nghe. Gương mặt Bảo, vẫn còn nét trẻ con dù đã cao hơn tôi cả cái đầu, hoàn toàn thanh thản, không một dấu vết nào của cơn đau, của máu, của tiếng còi xe cấp cứu mà tôi từng nghe qua điện thoại trong phiên bản đầu tiên của cái đêm đó. Chính sự thanh thản ấy, cái giá tôi đã đổi bằng tám mươi tư trên một trăm, khiến tôi tin, dù chỉ trong khoảnh khắc này, rằng mọi thứ mình đã đánh đổi không phải là vô nghĩa.

"Không có gì đâu, chị chỉ thấy đường này quen thôi," tôi nói, rồ ga chạy tiếp, để lại câu hỏi của Bảo trôi qua như một cơn gió nhẹ, không có câu trả lời thật sự nào theo sau.

Hết Chương 65

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 66
← TrướcTiếp →