🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi không trả lời tin nhắn từ số lạ đó ngay. Tôi ngồi im ở ban công, nhìn dòng chữ "Chị có biết con số thật của mình không?" lặp đi lặp lại trong đầu, cảm giác một quyết tâm mới đang hình thành: đã tới lúc tôi phải biết chắc chắn con số đó là bao nhiêu, không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ này thêm nữa.

Đêm đó, sau khi cả nhà đã ngủ, tôi ngồi vào bàn học, mở app LƯU, hít một hơi thật sâu trước khi gõ vào ô nhập liệu, câu hỏi trực diện nhất tôi từng đặt ra từ trước tới giờ: "Bộ đếm hiện tại của tôi là bao nhiêu? Tôi cần biết con số chính xác."

Tôi gửi đi, tim đập dồn dập, không biết liệu SUPPORT có chịu trả lời câu hỏi này hay lại tiếp tục né tránh như những lần trước.

Màn hình im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi bắt đầu nghĩ mình sẽ không nhận được phản hồi nào. Nhưng rồi, một dòng chữ mới hiện lên, không phải khối thông báo ngắn gọn thường thấy, mà một giao diện hoàn toàn khác, tôi chưa từng nhìn thấy trước đây.

Màn hình chuyển sang nền trắng, font chữ giống hệt kiểu chữ cũ kỹ tôi từng thấy trong bản snapshot trang chủ Havenote An tìm được, đúng cái font đã in khẩu hiệu "Lưu giữ từng ngày, mãi mãi" năm nào. Ở giữa màn hình, hai con số hiện lên rõ ràng, lớn, không thể nhầm lẫn:

"Bộ đếm: 84 / 100."

Tôi ngồi chết lặng, nhìn hai con số đó, cảm giác như cả thế giới xung quanh mình vừa ngừng lại. Tôi đã biết, một cách mơ hồ, rằng có một giới hạn, một ngưỡng nào đó tồn tại. Nhưng chưa bao giờ tôi hình dung nó lại được thể hiện rõ ràng, lạnh lùng tới mức này, một phân số đơn giản như điểm số một bài kiểm tra, và tôi đang đứng ở mức tám mươi tư trên một trăm.

Tôi lấy sổ tay, tay run rẩy tính nhẩm. Tám mươi tư trên một trăm. Còn lại mười sáu. Mười sáu lần Load nữa, và tôi sẽ chạm tới ngưỡng tuyệt đối, cái ngưỡng mà ông Trác từng nói ông tin chắc tồn tại nhưng không ai đủ can đảm tìm ra con số chính xác.

Tôi gõ tiếp, giọng gõ phím gần như run lên theo từng chữ: "Nếu chạm tới 100, điều gì sẽ xảy ra?"

SUPPORT phản hồi, đúng cú pháp khô khan quen thuộc, không một chút do dự: "Tại ngưỡng 100, hệ thống sẽ thực thi lượt giải phóng bộ nhớ đệm toàn phần. Toàn bộ dấu vết liên quan đến tài khoản này trong ký ức của người khác, trong hồ sơ giấy tờ, trong hình ảnh lưu trữ, sẽ được xoá đồng thời. Tài khoản không bị xoá khỏi hệ thống vật lý."

Tôi đọc đi đọc lại câu đó, cố hiểu hết ý nghĩa đằng sau lớp ngôn ngữ kỹ thuật lạnh lùng. "Không bị xoá khỏi hệ thống vật lý" - có nghĩa là tôi sẽ không chết, sẽ vẫn tồn tại, vẫn thở, vẫn đi lại trên đời, nhưng không còn ai, kể cả mẹ, kể cả Bảo, còn nhận ra tôi là ai.

Tôi ngồi im rất lâu trước màn hình, hai con số "84/100" vẫn còn hiển thị, không tắt đi như những thông báo trước, như một lời nhắc nhở thường trực về khoảng cách ngày càng thu hẹp giữa tôi và cái ngưỡng tôi chưa từng dám tưởng tượng ra hình dạng thật của nó.

Tôi thử tính lại số lần tôi nhớ mình đã chủ động Load, cộng thêm những lần tôi nghi ngờ Khải đã âm thầm mượn quota mà tôi không hay biết. Con số tự đếm được của tôi thấp hơn nhiều so với tám mươi tư, một khoảng chênh lệch đáng kể chỉ có thể giải thích bằng việc đã có những lần truy cập tôi hoàn toàn không biết tới, không chỉ từ Khải mà có thể còn từ những nguồn khác tôi chưa từng nghĩ tới.

Tôi chép lại con số "84/100" vào sổ tay, tay run tới mức phải viết lại ba lần mới ra được nét chữ rõ ràng. Đây là lần đầu tiên tôi viết ra một con số cụ thể, không còn là những ước đoán mơ hồ, và việc nhìn thấy nó bằng chính chữ viết tay của mình khiến sự thật trở nên nặng nề hơn gấp bội so với khi chỉ đọc trên màn hình.

Hết Chương 61

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 62
← TrướcTiếp →