Tôi tỉnh dậy muộn hơn thường lệ, ánh nắng đã lên cao chiếu xuyên qua khe rèm, cảm giác trong người nhẹ nhõm hiếm có, khác hẳn cái mệt mỏi thường trực đã đeo bám tôi suốt nhiều tuần qua.
Xuống nhà, tôi thấy mẹ và Bảo đã ngồi sẵn ở bàn ăn, mâm cơm sáng có món bánh cuốn mẹ mua ở chợ, thơm phức mùi hành phi và nước mắm chua ngọt.
"Ngủ ngon không con? Dậy trễ vậy, tính nghỉ học hả," mẹ trêu, đẩy đĩa bánh cuốn về phía tôi.
"Dạ con ngủ ngon lắm mẹ," tôi nói, và lần này, đó là một câu nói thật lòng, không phải một lời trấn an giả tạo như những lần trước.
Tôi ngồi ăn sáng cùng gia đình, lắng nghe Bảo kể chuyện trường lớp, mẹ xen vào vài câu bình luận hài hước, không khí ấm áp bao trùm cả gian bếp nhỏ. Bảo kể về một trận đá bóng giao hữu giữa các lớp, khoe mình vừa ghi được một bàn thắng đẹp, tay còn diễn tả lại động tác sút bóng, khiến mẹ phải la lên vì suýt làm đổ ly nước trên bàn. Tôi cố tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này, một buổi sáng bình thường hiếm hoi giữa cả chuỗi ngày căng thẳng.
Ăn xong, tôi giúp mẹ dọn dẹp, rồi ngồi ở phòng khách, mở laptop ra ôn lại bài vở cho kỳ thi sắp tới, cố gắng quay lại với nhịp sống sinh viên bình thường mà tôi đã bỏ bê khá nhiều trong những tuần vừa qua vì mải mê điều tra và đối phó với hết chuyện này tới chuyện khác.
Buổi trưa, tôi tranh thủ chợp mắt một lúc, một giấc ngủ ngắn không mộng mị, dấu hiệu cho thấy cơ thể tôi cũng đang dần phục hồi sau chuỗi ngày căng thẳng kéo dài. Tỉnh dậy, tôi thấy đầu óc tỉnh táo hẳn, không còn cái cảm giác nặng nề thường trực vẫn đeo bám mỗi khi thức giấc suốt nhiều tuần qua.
Chiều muộn, tôi ngồi ở ban công, đọc lại vài trang sổ tay cũ, ôn lại toàn bộ hành trình mình đã đi qua kể từ đêm mười bốn tháng ba, từ những dòng chữ hoảng loạn ban đầu cho tới những ghi chép điềm tĩnh, có hệ thống hơn của những tuần gần đây. Tôi nhận ra mình đã trưởng thành hơn rất nhiều so với cô gái hoảng sợ chạm vào cái app màu xanh nhạt lần đầu tiên, từ một người chỉ biết phản ứng theo bản năng, giờ đây đã học được cách quan sát, phân tích, và thậm chí tự mình can thiệp vào chính hệ thống kỹ thuật đang chi phối cuộc đời mình.
Điện thoại trong túi áo rung lên. Tôi lấy ra xem, thấy một tin nhắn từ số lạ, không nằm trong danh bạ, không kèm theo lời giới thiệu nào.
Tôi mở ra đọc, chỉ vỏn vẹn một câu, ngắn gọn nhưng đủ sức nặng để khiến cảm giác bình yên vừa có được tan biến ngay lập tức: "Chị có biết con số thật của mình không?"
Tôi ngồi sững người, nhìn dòng chữ đó, cảm giác lành lạnh quen thuộc lan khắp người. Trận thắng nhỏ chiều hôm qua, việc thu hồi được uỷ quyền khỏi tay Khải, có lẽ chưa đủ để chấm dứt hoàn toàn mối đe doạ vẫn còn bám riết lấy cuộc đời tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 61 →