Tôi lục lại toàn bộ ghi chú cũ trong sổ tay, tìm những đoạn tôi từng viết vội mỗi lần ông Trác giải thích điều gì đó về mặt kỹ thuật, hồi ông còn nhớ tôi là ai, hồi những cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi còn đầy đủ ý nghĩa của một người đi trước dẫn dắt kẻ đến sau.
Tôi tìm thấy một đoạn ông từng nói, tôi đã ghi lại không đầy đủ vì lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa: "Hệ thống này được viết vội, không có nhiều lớp bảo vệ như phần mềm thương mại. Nếu biết đúng cú pháp, người dùng có thể tự can thiệp vào một số thiết lập cơ bản."
Tôi ngồi ghép nối đoạn ghi chú đó với đoạn mã "authorization_delegate" tôi tìm được tối qua, thử suy luận ra cú pháp lệnh có thể dùng để chủ động thu hồi mọi uỷ quyền đang tồn tại, không chỉ chờ hệ thống tự xử lý.
Sau nhiều giờ thử nghiệm, gõ đi gõ lại nhiều biến thể câu lệnh khác nhau vào ô nhập liệu của app, phần lớn chỉ nhận lại những dòng báo lỗi cú pháp không hiểu được yêu cầu, tôi gần như muốn từ bỏ. Đồng hồ trên tường điểm mười một giờ đêm, rồi mười hai giờ, cả nhà đã chìm vào giấc ngủ từ lâu, chỉ còn ánh đèn bàn học của tôi vẫn sáng, cô độc giữa một ngôi nhà tối om.
Nhưng rồi, một biến thể tôi thử gần cuối cùng, kết hợp đúng cú pháp kỹ thuật với một câu lệnh xác nhận rõ ràng bằng tiếng Việt, nhận được phản hồi khác hẳn: "Yêu cầu thu hồi toàn bộ uỷ quyền đang hoạt động liên quan tới tài khoản này. Xác nhận: có/không."
Tim tôi đập thình thịch. Tôi gõ "có," ngón tay run rẩy trên bàn phím ảo.
Màn hình xử lý trong vài giây dài như vô tận, rồi hiện lên một dòng ngắn gọn, đúng cú pháp thông báo hệ thống quen thuộc: "Uỷ quyền đã bị thu hồi."
Tôi ngồi bật khóc, không phải vì đau buồn như những lần trước, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập, lần đầu tiên sau nhiều tuần dài đầy sợ hãi và bất lực, tôi cảm thấy mình đã thật sự làm được điều gì đó, giành lại được quyền kiểm soát với chính cuộc đời mình, dù chỉ là một phần nhỏ.
Tôi lấy sổ tay ra, viết lại toàn bộ quá trình mình vừa thực hiện, từng bước một, cẩn thận như đang ghi lại một công thức quý giá, phòng khi có ai khác, một Người Lưu nào khác, cần tới nó trong tương lai.
Tôi ngồi nhìn dòng chữ "Uỷ quyền đã bị thu hồi" trên màn hình một lúc lâu, cảm giác như vừa đóng sập một cánh cửa mà Khải từng dùng để âm thầm khai thác mình, dù tôi biết rõ đây chỉ mới là một trận thắng nhỏ trong một cuộc chiến còn dài, và Khải chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc sau một thất bại như vậy.
Tôi tắt đèn bàn, nằm xuống giường, lần đầu tiên sau nhiều đêm cảm thấy đủ bình yên để chìm vào giấc ngủ nhanh chóng, không còn phải trằn trọc nghĩ ngợi tới tận khuya. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi mơ thấy mình đang gõ những dòng lệnh dài bất tận trên một bàn phím vô hình, cố khoá lại từng cánh cửa một, cho tới khi không còn ai có thể chạm vào cuộc đời mình mà không được phép nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →