Về tới nhà, điện thoại tôi liên tục rung lên hàng loạt thông báo lạ. Tôi mở ra xem, thấy tài khoản mạng xã hội cá nhân của mình bị báo cáo vi phạm hàng chục lần chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, dẫn tới việc tài khoản bị tạm khoá, không thể đăng nhập.
Tôi thử khôi phục lại, nhập đủ các bước xác minh, nhưng hệ thống báo cần chờ xét duyệt thủ công, có thể mất vài ngày. Tôi ngồi thẫn thờ nhìn màn hình, hiểu ngay đây không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một đòn trả đũa nhỏ nhưng đủ phiền toái từ phía Khải, một lời cảnh cáo rằng ông ta có nhiều nguồn lực và mối quan hệ hơn tôi từng tưởng tượng.
Tôi ngồi vào bàn học, cố bình tĩnh lại, tự nhắc mình đây chỉ là một chuyện nhỏ, không đáng để hoảng loạn, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng về việc ông ta có thể làm được những gì lớn hơn nếu thật sự muốn gây khó dễ cho tôi. Tôi nghĩ tới mẹ, tới Bảo, tới việc liệu Khải có nhắm cả vào họ để gây áp lực ngược lại tôi hay không, và nỗi lo đó khiến tôi càng thêm quyết tâm tìm cách tự vệ.
Tôi mở lại file log tôi đã trích xuất trước đó, đọc kỹ hơn những dòng dữ liệu kỹ thuật mình chưa hiểu hết, cố tìm xem có cách nào để tự bảo vệ bản thân khỏi những truy cập trái phép tương tự trong tương lai.
Sau nhiều giờ mày mò, đọc thêm tài liệu kỹ thuật trên mạng, tôi tìm thấy trong đoạn mã một cụm từ lặp lại nhiều lần: "authorization_delegate," một đoạn cho phép một tài khoản uỷ quyền quyền truy cập của mình cho một tài khoản khác, dùng cho mục đích kỹ thuật hỗ trợ, nhưng rõ ràng đã bị lợi dụng cho mục đích khác.
Tôi lần theo đoạn mã đó, cố hiểu cách nó hoạt động, tìm xem có cách nào để chủ động thu hồi uỷ quyền này nếu nó đã bị kích hoạt mà tôi không hề hay biết. Đây là một dạng bài toán kỹ thuật tôi chưa từng gặp trong bất kỳ môn học nào ở trường, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn thử nghiệm, ghi chú lại từng bước một trong một file riêng.
Gần nửa đêm, tôi vẫn ngồi trước laptop, mắt mỏi nhừ nhưng đầu óc tỉnh táo hơn bao giờ hết, cảm giác như đang đứng trước một cánh cửa khoá mà mình có thể tìm ra chìa khoá nếu đủ kiên nhẫn. Mẹ đã gõ cửa nhắc tôi đi ngủ hai lần, tôi chỉ ậm ừ xin thêm chút thời gian, sợ nếu dừng lại bây giờ, mạch suy nghĩ đang dần thành hình sẽ tan biến mất.
Tôi thử ghép nối vài đoạn lệnh mình tìm được, gõ thử vào ô nhập liệu của app LƯU, một cú thử liều lĩnh không chắc chắn có hiệu quả gì không.
Màn hình phản hồi chậm hơn thường lệ, rồi hiện ra một dòng thông báo tôi chưa từng thấy: "Yêu cầu thu hồi uỷ quyền đang được xử lý. Cần xác nhận bổ sung."
Tôi ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh, nhận ra mình có thể vừa tìm ra được một manh mối quan trọng, một công cụ có thể giúp tôi giành lại quyền kiểm soát chính bộ đếm của mình, dù chưa chắc chắn liệu nó có thật sự hoạt động hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 59 →