🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi không ngủ được đêm đó, đầu óc cứ quay cuồng với dòng chữ cuối cùng SUPPORT để lại: "Bộ đếm hiện tại: cao hơn số bạn đang tin." Tôi ngồi dậy giữa đêm, bật đèn bàn, lấy hết toàn bộ bằng chứng đã thu thập được ra, dàn trải trên mặt bàn: bản in log truy cập lạ, ghi chú về cuộc gặp với Khải, những gì ông Trác từng nói.

Sáng hôm sau, tôi nhắn tin cho Khải, giọng điệu thẳng thắn khác hẳn lần trước, yêu cầu gặp mặt để "trao đổi thêm về đề nghị hợp tác," dù trong đầu tôi đã không còn ý định hợp tác gì cả, chỉ muốn một cơ hội đối chất trực diện.

Ông ta đồng ý ngay, hẹn gặp ở một quán cà phê khác, vắng người hơn lần trước, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ gần khu vực văn phòng cũ của Havenote. Tôi tìm hiểu qua mới biết địa chỉ đó chính là toà nhà công ty từng thuê văn phòng, giờ đã đổi chủ, treo bảng hiệu một công ty bất động sản khác, không còn dấu vết gì của quá khứ, ngoại trừ một khoảng sân nhỏ phía trước vẫn còn giữ nguyên hàng cây cổ thụ trong ảnh cũ tôi từng thấy trên trang web lưu trữ.

Tôi tới nơi, mang theo một bản in các bằng chứng, ngồi đối diện ông ta, không còn giữ vẻ e dè như lần đầu gặp mặt.

"Anh Khải, em có bằng chứng cho thấy có người đã truy cập trái phép vào tài khoản của em, đúng vào thời điểm mình gặp nhau lần trước," tôi nói, đặt tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía ông ta.

Khải nhìn tập tài liệu, gương mặt vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng tôi nhận ra một khoảnh khắc rất ngắn, đôi mắt ông ta hơi nheo lại, một phản xạ phòng thủ dù chỉ thoáng qua.

"Em lấy đâu ra những thứ này?" Ông hỏi, giọng vẫn giữ được sự lịch thiệp, nhưng có phần cứng hơn trước.

"Không quan trọng em lấy từ đâu. Quan trọng là anh có thừa nhận không?" Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, cố không để lộ sự run rẩy bên trong.

Khải im lặng một lúc lâu, tay gõ nhẹ lên mặt bàn, như đang cân nhắc giữa việc tiếp tục chối bỏ hay thay đổi chiến thuật. Quán cà phê vắng khách, chỉ có tiếng nhạc nhẹ phát ra từ góc quầy, và tiếng cốc thuỷ tinh va nhẹ khi nhân viên pha chế dọn dẹp phía sau. Cuối cùng, ông thở dài, một cử chỉ có vẻ như đang buông xuôi.

"Được rồi, anh không phủ nhận," ông nói, giọng chuyển sang một sự thẳng thắn bất ngờ. "Anh có mượn tạm một phần quota của em, và của một vài người khác nữa. Nhưng anh làm vậy vì lợi ích chung, không phải để hại ai."

Tôi nghe câu "lợi ích chung" đó, cảm giác phẫn nộ dâng lên trong lòng, nhớ tới ông Trác ngồi lặng người trên băng ghế đá, nhớ tới người phụ nữ hỏi thăm anh như một người lạ. "Lợi ích chung của ai? Của anh thôi chứ gì?"

Khải nhìn tôi, ánh mắt vẫn giữ được sự tự tin kỳ lạ dù vừa bị vạch trần. "Em còn trẻ, chưa hiểu hết cách thế giới này vận hành. Đôi khi, để cứu được nhiều người hơn, phải hy sinh một phần nhỏ của một vài cá nhân. Anh nghĩ em, với tư duy của một sinh viên công nghệ, sẽ hiểu được logic tối ưu hoá đó."

Tôi ngồi im, nhìn thẳng vào ông ta, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục. "Anh nói lợi ích chung, nhưng em chỉ thấy anh đang kiếm lợi cho riêng mình từ chính nỗi đau của người khác. Đó không phải tối ưu hoá, đó là bóc lột."

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →