🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối đó, tôi ngồi vào bàn học, mở app LƯU, mang theo toàn bộ bằng chứng vừa thu thập được, quyết tâm đối thoại thẳng thắn với SUPPORT một lần nữa, lần này với đầy đủ dữ liệu trong tay thay vì chỉ những câu hỏi mơ hồ.

Tôi gõ vào ô nhập liệu, đính kèm mô tả chi tiết về dòng log lạ, về mã thiết bị không khớp, về thời điểm trùng khớp với buổi gặp Khải: "Tôi đã tìm thấy bằng chứng cho thấy có người truy cập trái phép vào tài khoản của tôi. Xin xác nhận."

Màn hình im lặng lâu hơn thường lệ, đủ lâu để tôi bắt đầu lo lắng liệu mình có vừa làm điều gì đó vượt quá phạm vi cho phép hay không.

Cuối cùng, một khối phản hồi dài xuất hiện, dài hơn bất kỳ phản hồi nào tôi từng nhận được trước đây: "Xác nhận. Một truy cập không được uỷ quyền chính thức đã được ghi nhận, khớp với thời điểm và mô tả do người dùng cung cấp. Nguồn gốc truy cập chưa thể xác định đầy đủ do giới hạn quyền của tài khoản hiện tại."

Tôi thở phào nhẹ nhõm xen lẫn phẫn nộ. Ít nhất, giờ đây tôi đã có xác nhận chính thức, không còn chỉ là nghi ngờ của riêng mình.

Tôi gõ tiếp, lần này quyết định hỏi thẳng câu hỏi tôi đã ấp ủ từ lâu: "Tôi tìm thấy một cụm ký tự, K.B.N. Đó có phải tên người đã viết ra hệ thống này không?"

Khoảng lặng lần này dài hơn tất cả những lần trước cộng lại, đủ lâu để tôi tưởng đường truyền đã bị ngắt. Tôi ngồi chờ, tim đập thình thịch, mắt không rời màn hình dù chỉ một giây.

Cuối cùng, dòng chữ mới hiện lên, chậm rãi từng chữ một, khác hẳn tốc độ phản hồi tức thì thường thấy, như thể chính hệ thống cũng đang phải cân nhắc rất lâu trước khi quyết định tiết lộ điều này: "K.B.N là mã định danh của người lập trình lõi thuật toán vận hành hệ thống này. Toàn bộ tên đầy đủ không được phép tiết lộ theo chính sách bảo mật cũ. Ba chữ cái viết tắt tương ứng với tên: Khương Bảo Nam."

Tôi ngồi chết lặng, nhìn cái tên đó hiện rõ trên màn hình, cái tên tôi đã tìm kiếm trong vô vọng suốt nhiều tuần qua, giờ đây được chính hệ thống xác nhận trực tiếp. SUPPORT, cái giọng thông báo khô khan tôi vẫn tương tác mỗi ngày, chính là di sản kỹ thuật của người đàn ông đã biến mất không dấu vết ngay đêm Havenote sập, người mà bài báo cũ mô tả chỉ bằng một tấm ảnh mờ nhoè và một dòng "từ chối trả lời phỏng vấn."

Tôi ghép lại toàn bộ mảnh ghép trong đầu: một kỹ sư trẻ viết ra lõi thuật toán "không bao giờ mất," công ty sập, anh biến mất, nhưng phần code cốt lõi vẫn tiếp tục chạy trên một cụm máy chủ không ai buồn tắt, tự vận hành theo đúng logic đã được lập trình sẵn, không còn ai kiểm soát, không còn ai chịu trách nhiệm, chỉ còn lại đúng cái tên viết tắt như một dấu vân tay kỹ thuật số của người đã tạo ra nó.

Tôi định gõ thêm câu hỏi, muốn biết Nam hiện giờ ở đâu, còn sống hay đã chết, có còn kiểm soát được hệ thống này hay không. Nhưng trước khi tôi kịp gõ xong, một dòng chữ cuối cùng tự động hiện lên, không phải phản hồi cho câu hỏi nào tôi vừa đặt ra, mà như một lời cảnh báo độc lập, đứng riêng biệt hẳn khỏi mạch đối thoại: "Bộ đếm hiện tại: cao hơn số bạn đang tin."

Ngay sau dòng chữ đó, màn hình tối sầm lại, ứng dụng tự động đóng, dù tôi không hề chạm vào bất kỳ nút nào để thoát ra. Tôi ngồi đó, nhìn vào màn hình điện thoại tối đen phản chiếu gương mặt hoảng loạn của chính mình, không một con số cụ thể nào được đưa ra, chỉ một câu cảnh báo mơ hồ nhưng đủ sức nặng để khiến cả cơ thể tôi lạnh toát, nặng hơn bất cứ điều gì tôi từng trải qua từ đầu tới giờ.

Tôi thử bật lại app nhiều lần, nhưng chỉ nhận được giao diện bình thường, không còn dấu vết gì của cuộc trò chuyện vừa rồi, như thể toàn bộ đoạn hội thoại chưa từng xảy ra. Tôi ngồi thẫn thờ trước bàn học rất lâu, cố tính nhẩm trong đầu con số thật sự có thể là bao nhiêu, nhưng không có cách nào để biết chắc, chỉ còn lại một nỗi bất an treo trên vai, nặng nề hơn bất kỳ lúc nào kể từ đêm mười bốn tháng ba.

Hết Chương 55

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 56
← TrướcTiếp →