Tối đó, tôi ghé qua tiệm net, đúng ca ông Trác nhận sửa máy định kỳ, mang theo một chiếc laptop cũ mượn của Bảo làm cớ để có lý do trò chuyện.
Ông nhận máy, bắt đầu kiểm tra, tay vẫn thoăn thoắt như mọi lần, dù gương mặt có phần mệt mỏi hơn tôi nhớ từ lần gặp trước, những nếp nhăn hằn sâu hơn quanh khoé mắt. Tiệm net vắng khách hơn thường lệ, chỉ còn vài đứa học sinh cấp ba ngồi rải rác ở dãy máy cuối, tiếng gõ phím lách cách vang lên đều đều trong không gian tĩnh lặng.
Tôi ngồi cạnh, kể cho ông nghe, vẫn theo cách giấu tên cụ thể, về "một người bạn" từng gặp một kẻ tự xưng có thể giúp giải quyết mọi vấn đề, và về những nghi ngờ liên quan tới việc quyền truy cập cá nhân có thể bị người khác "mượn" mà không hay biết. Tôi cố kể chậm rãi, quan sát kỹ phản ứng của ông qua từng câu, hy vọng tìm thấy một dấu hiệu nào đó của sự nhận biết, dù chỉ là một dấu hiệu rất nhỏ.
Ông Trác dừng tay sửa máy, nhìn tôi một lúc, ánh mắt thoáng qua một sự tập trung khác lạ, như đang cố lục lại một điều gì đó từ sâu trong tiềm thức, một tầng ký ức nằm dưới cả những gì đã bị xoá.
"Chuyện đó có thật," ông nói, giọng chậm rãi, khác hẳn kiểu nói chuyện xã giao thường thấy với khách lạ. "Bộ đếm của mỗi người, về mặt kỹ thuật, không phải một con số cố định gắn chết với một tài khoản. Nó là một loại quyền truy cập, và bất cứ quyền truy cập nào cũng có thể bị khai thác nếu tìm ra đúng lỗ hổng."
Tôi ngồi im, không dám ngắt lời, sợ làm gián đoạn cái khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi này.
"Có những kẻ chuyên tìm lỗ hổng đó, mượn tạm quyền của người khác để dùng cho mục đích riêng, mà nạn nhân không hề hay biết mình đang bị rút bớt phần của chính mình," ông tiếp tục, tay vô thức siết chặt cây tua vít đang cầm. "Nghe cứ như chuyện viễn tưởng, nhưng anh tin nó có thật, dù anh không nhớ rõ vì sao mình lại tin chắc như vậy."
"Làm sao để biết mình có đang bị mượn quyền không?" Tôi hỏi, giọng khẽ.
Ông nhìn tôi, ánh mắt tỉnh táo hiếm hoi đó dường như đang cố xuyên qua một lớp sương mù dày đặc để chạm tới một điều gì đó quan trọng. "Kiểm tra log truy cập. Nếu có bất kỳ thao tác nào không phải do chính em thực hiện, đó chính là bằng chứng."
Tôi gật đầu, ghi nhớ kỹ lời khuyên đó, định hỏi thêm về cách xác định thiết bị lạ, nhưng ngay lúc đó, tôi thấy ánh mắt ông thay đổi, sự tập trung tỉnh táo vừa rồi tan biến dần, thay vào đó là vẻ mơ hồ quen thuộc của một người đang cố nhớ lại vì sao mình lại đang nói những điều này.
"Xin lỗi em, anh nói gì vừa rồi ấy nhỉ," ông hỏi, giọng bối rối, tay cầm tua vít đứng yên giữa chừng công việc sửa máy dở dang.
Tôi nhìn ông, lòng nặng trĩu, hiểu rằng khoảnh khắc hiếm hoi vừa rồi đã qua đi, và người đàn ông trước mặt tôi lại trở về với trạng thái xa lạ thường trực, không còn nhận ra mình vừa trao cho tôi một mảnh ghép quan trọng cho cuộc điều tra đang ngày càng phức tạp này.
"Không có gì đâu anh, cảm ơn anh đã coi giúp cái máy," tôi nói, giọng cố giữ bình thường, trả tiền công sửa máy rồi rời đi, không muốn kéo dài thêm sự bối rối đang hiện rõ trên gương mặt ông. Bước ra khỏi tiệm, tôi đứng lại một lúc dưới ánh đèn đường, lấy sổ tay ra ghi vội lại từng chữ ông vừa nói, sợ chỉ cần chậm trễ một chút, chính trí nhớ của tôi cũng sẽ làm mờ đi vài chi tiết quan trọng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 54 →