🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều đó, về tới phòng, tôi ngồi vào bàn học, mở app LƯU ra, tìm mãi mới thấy một ô nhập liệu nhỏ ẩn sâu trong phần cài đặt, thứ tôi chưa từng để ý dùng tới vì trước giờ mọi tương tác đều chỉ qua nút Save và Load.

Ánh nắng chiều muộn xuyên qua khe cửa sổ, đổ một vệt sáng dài lên mặt bàn học, nơi tôi vẫn thường ngồi ghi chép mọi biến cố của cuộc đời mình vào cuốn sổ tay khoá kín. Tôi ngồi nhìn ô trống đó một lúc lâu, cố nghĩ xem nên gõ gì. Cuối cùng, tôi gõ một câu ngắn gọn, thẳng thắn: "Hôm nay tôi nhận được một thông báo lạ. Có thể giải thích rõ hơn không?"

Tôi nhấn gửi, không mong đợi nhiều, nghĩ rằng đây chỉ là một ô phản hồi lỗi thông thường, không có ai hay cái gì thật sự đọc và trả lời.

Nhưng chỉ vài giây sau, màn hình hiện phản hồi, đúng cú pháp thông báo hệ thống quen thuộc, khung viền đậm, phông chữ vuông vức: "Yêu cầu đã được ghi nhận. Đang xử lý."

Tôi ngồi chờ, tim đập nhanh, không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Vài phút trôi qua trong im lặng, tôi bắt đầu nghĩ có lẽ đó chỉ là một phản hồi tự động vô nghĩa, giống hàng trăm dòng log tôi đã quen thuộc.

Nhưng rồi, một dòng chữ mới hiện lên, ngắn gọn nhưng rõ ràng là một câu trả lời thật sự, không phải một mẫu câu tự động lặp đi lặp lại: "Thông báo liên quan đến phát hiện truy cập bất thường vào dữ liệu bộ đếm của tài khoản này, từ một nguồn không được uỷ quyền chính thức."

Tôi đọc câu đó nhiều lần, cảm giác lạnh sống lưng. Đây là lần đầu tiên tôi nhận được một câu trả lời cụ thể, có ý nghĩa thật sự, không phải một dòng cảnh báo chung chung mơ hồ như trước đây.

Tôi gõ tiếp: "Ai đã truy cập trái phép? Có thể cho tôi biết không?"

Lần này, phản hồi tới chậm hơn, có một khoảng lặng dài hơn trước khi màn hình hiện lên một dòng mới: "Thông tin này không nằm trong quyền truy cập được cấp phép cho tài khoản hiện tại."

Tôi thất vọng nhưng không bỏ cuộc, tiếp tục gõ, lần này là câu hỏi tôi đã ấp ủ từ lâu, một câu hỏi tôi chưa từng dám hỏi thẳng, sợ rằng đặt câu hỏi đó ra sẽ khiến toàn bộ hệ thống nổi giận, cắt đứt liên lạc, hoặc tệ hơn, trừng phạt tôi bằng cách nào đó tôi chưa lường trước được: "Anh là ai?"

Màn hình im lặng lâu hơn tất cả những lần trước, đủ lâu để tôi bắt đầu nghĩ có lẽ mình đã hỏi một câu vượt quá giới hạn cho phép, khiến hệ thống ngừng phản hồi hoàn toàn.

Đúng ba mươi giây sau, khi tôi gần như đã từ bỏ hy vọng, một dòng chữ mới hiện lên, không phải một cái tên, không phải một lời giải thích, mà là một chuỗi ký tự kỳ lạ, trông giống một dòng mã lỗi cũ kỹ hơn là một câu trả lời cho câu hỏi "anh là ai": "ERR_USER_NOT_FOUND: K.B.N_admin_legacy."

Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó, chép lại nguyên văn vào sổ tay, cẩn thận từng ký tự một, không dám bỏ sót chi tiết nào. Ba chữ cái viết tắt đó, "K.B.N," không có ý nghĩa gì rõ ràng với tôi ngay lúc này, nhưng bản năng mách bảo tôi rằng đây chính là một mảnh ghép quan trọng, có lẽ là mảnh ghép quan trọng nhất tôi từng tìm được cho tới thời điểm này.

Tôi thử gõ thêm vài câu hỏi khác, hỏi xem ba chữ cái đó là viết tắt của tên gì, hỏi người đó hiện đang ở đâu, nhưng màn hình chỉ lặp lại đúng một dòng cũ, không có phản hồi mới nào thêm, như thể cánh cửa vừa hé mở đã tự động khép lại ngay sau khi để lọt ra đúng một mẩu thông tin nhỏ. Tôi ngồi thêm một lúc, cố gõ lại câu hỏi theo nhiều cách diễn đạt khác nhau, nhưng kết quả vẫn không đổi, cuối cùng đành tắt màn hình, cất điện thoại vào túi áo, mang theo cả một đầu óc ngổn ngang câu hỏi chưa có lời giải.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 53
← TrướcTiếp →