Sáng thứ ba, tôi đang ngồi ăn sáng thì điện thoại trên bàn bỗng tự sáng màn hình, dù tôi không hề chạm vào nó, khiến tôi giật mình suýt làm đổ chén cháo.
Tôi cầm điện thoại lên, thấy app LƯU đã tự động mở, hiển thị một khối thông báo dài hơn bình thường rất nhiều, khác hẳn những dòng ngắn gọn tôi đã quen thấy từ trước tới nay.
Tôi đọc lướt qua, tim đập nhanh. Đây không phải một thông báo về Điểm Lưu hay bộ đếm thông thường, mà là một đoạn văn bản dài, viết theo đúng cú pháp kỹ thuật khô khan quen thuộc, nhưng nội dung lại phức tạp hơn nhiều, nhắc tới những cụm từ tôi chưa từng thấy: "phân tích mẫu hành vi," "đánh giá rủi ro hệ thống," "phát hiện truy cập trái phép."
Tôi đọc kỹ hơn, cố hiểu ý nghĩa của từng dòng. Có vẻ như hệ thống đang tự động quét và phát hiện một điều gì đó bất thường liên quan tới tài khoản của tôi, dù chưa nói rõ cụ thể là gì.
Mẹ hỏi tôi có chuyện gì mà mặt tái mét vậy, tôi vội tắt màn hình, nói dối là chỉ tin nhắn công việc, rồi ăn vội bữa sáng để lên phòng đọc kỹ lại một mình. Bảo ngồi cạnh vẫn vô tư ăn, không để ý gì tới sự bất thường vừa xảy ra, chỉ có mẹ là còn liếc nhìn tôi thêm một lần nữa trước khi quay lại dọn dẹp mâm chén.
Trong phòng, tôi mở lại thông báo, đọc chậm rãi từng câu, cố ghi nhớ và hiểu hết ý nghĩa. Đoạn cuối của khối thông báo có một câu khiến tôi phải đọc đi đọc lại nhiều lần, vì nó khác hẳn văn phong khô khan, máy móc của toàn bộ phần còn lại: "Hệ thống ghi nhận một mẫu hành vi bất thường không nằm trong thiết kế ban đầu. Đang tiếp tục theo dõi."
Câu đó, dù vẫn giữ được vẻ trung tính của một dòng log kỹ thuật, lại mang một sắc thái gần như bối rối, gần như một sự thừa nhận rằng chính hệ thống cũng đang gặp phải điều gì đó nằm ngoài dự liệu của những người đã lập trình ra nó.
Tôi nhớ tới cuộc trò chuyện với ông Trác từ nhiều tuần trước, về "có thứ gì đó lạ đang phản hồi," một linh cảm mơ hồ ông từng nhắc tới trước khi mất trí nhớ hoàn toàn về tôi. Có lẽ đây chính là điều ông đã cảm nhận được, một dấu hiệu cho thấy phía sau lớp giao diện quen thuộc của app LƯU, không chỉ đơn thuần là một đoạn mã tự động vô tri, mà còn có một thứ gì đó phức tạp hơn, gần với một dạng ý thức sơ khai đang cố gắng thích nghi với những tình huống nó chưa từng được lập trình để xử lý.
Tôi ngồi cắn móng tay, cố suy nghĩ xem "mẫu hành vi bất thường" đó có thể liên quan tới điều gì. Liệu có phải chính việc Khải mượn quyền truy cập của tôi, như ông Trác từng gợi ý mơ hồ, đang tạo ra những xáo trộn mà chính hệ thống cũng không lường trước được? Câu hỏi đó cứ vang vọng trong đầu tôi suốt cả buổi sáng hôm đó, không có câu trả lời rõ ràng, chỉ có một linh cảm ngày càng lớn dần rằng mình đang tiến gần hơn tới một sự thật quan trọng nào đó.
Tôi mở app lên lại nhiều lần trong ngày, hy vọng có thêm thông báo mới, nhưng màn hình chỉ hiện giao diện bình thường, im lặng như chưa từng có gì xảy ra, khiến tôi càng thêm bồn chồn không yên suốt cả buổi học hôm đó, đầu óc lơ đãng tới mức bị giảng viên nhắc nhở tới hai lần vì không tập trung nghe giảng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →