🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Khuya đó, sau một ngày dài mệt mỏi, tôi ngồi vào bàn học, lấy cuốn sổ tay khoá kín ra, lật lại tới trang tôi từng viết danh sách "những gì đã đổi khác kể từ 14/3," cách đây đã nhiều tuần.

Tôi đọc lại từ đầu, thấy danh sách đó giờ đây đã dài thêm rất nhiều so với ba mục ban đầu: chị Tư ở tiệm tạp hoá, cái tên biến mất trong danh bạ, tấm thẻ thư viện sai họ, ông Trác không còn nhận ra tôi, và giờ đây, mục mới nhất, nặng nề nhất: An.

Đèn bàn học toả ánh sáng vàng nhạt lên trang giấy, ngoài cửa sổ, trời đã khuya lắm, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng quạt trần kêu è è quen thuộc. Tôi lật sang một trang mới, quyết định viết một danh sách khác, ngược lại với danh sách cũ: không phải những gì đã mất, mà là những ai vẫn còn nhớ tôi trọn vẹn.

Tôi viết: "Mẹ. Bảo."

Tôi ngồi nhìn hai cái tên đó, ngắn ngủi, và bất giác nhận ra danh sách này ngắn hơn nhiều so với tôi từng hình dung. Tôi thử nghĩ thêm những người khác, những bạn cùng lớp, những người quen sơ, nhưng không chắc chắn ai trong số họ còn nhớ đầy đủ về tôi hay đã bắt đầu có những khoảng trống nhỏ mà tôi chưa kịp nhận ra.

Tôi nhìn lên trang cũ, nơi tôi từng viết tên An với một dòng ghi chú vui vẻ về buổi đi chơi cuối tuần, cách đây không lâu, hồi mọi chuyện còn chưa tồi tệ tới mức này.

Tôi cầm bút, gạch một đường ngang qua tên An trong danh sách "người còn nhớ trọn vẹn," một hành động đơn giản nhưng nặng nề như đang chính thức xác nhận một sự mất mát mà tôi đã cố né tránh đối diện suốt mấy ngày qua.

Nét gạch đó, tôi viết chậm, cẩn thận, không phải kiểu gạch vội vàng cho xong việc, mà như một nghi thức nhỏ, một cách tôi tự cho phép mình thừa nhận sự thật bằng chính hành động của đôi tay.

Viết xong, tôi ngồi nhìn cái tên bị gạch đó rất lâu, cảm xúc dâng lên nghẹn ngào nhưng tôi không khóc, chỉ ngồi im, để cảm giác đó tự nhiên trôi qua theo cách nó cần phải trôi qua.

Tôi đặt bút xuống trang giấy một lần nữa, định viết thêm điều gì đó, nhưng ngừng lại hồi lâu, cố tìm đúng những từ ngữ có thể diễn tả được cảm giác phức tạp đang cuộn trào trong lòng, không phải sự tuyệt vọng hoàn toàn, cũng không phải sự chấp nhận dễ dàng.

Cuối cùng, tôi viết một dòng mới, ngắn gọn, không cảm thán, đúng giọng "biên bản" khô khan tôi vẫn giữ trong cuốn sổ này: "Nhưng em vẫn còn đó. Chỉ là không còn chỗ cho chị."

Tôi đọc lại câu đó nhiều lần, nhận ra nó đúng là điều tôi cần nói ra nhất lúc này. An chưa biến mất khỏi thế giới, chưa ngừng tồn tại, chỉ là trong bản đồ ký ức của nó, tôi không còn một vị trí nào được đánh dấu nữa. Đó là một dạng mất mát khác hẳn cái chết, một dạng cô đơn mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải học cách sống chung.

Tôi gấp sổ lại, khoá cẩn thận, tắt đèn bàn, nằm xuống giường trong bóng tối, để cho ngày mai, một ngày mới với một mối quan hệ đã hoàn toàn đổi khác với người bạn thân nhất đời mình, có thể bắt đầu theo đúng nhịp độ của nó, không thể vội vàng, không thể cưỡng ép.

Trước khi thiếp đi, tôi nghĩ tới danh sách ngắn ngủi mình vừa viết: mẹ, Bảo. Chỉ hai cái tên. Tôi tự hỏi, nếu một ngày danh sách đó cũng ngắn dần, từng chữ một, tôi sẽ còn lại gì để bám víu, ngoài chính cuốn sổ tay đang nằm im trong ngăn kéo khoá kín này.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →