Sáng thứ hai, tôi dậy muộn hơn thường lệ, mắt vẫn còn sưng nhẹ dấu vết của đêm khóc hôm qua, cố gắng trang điểm qua loa để che bớt trước khi xuống nhà ăn sáng.
Bếp thơm mùi cháo hành, mẹ đã dậy từ sớm để kịp gánh hàng ra chợ, để lại phần ăn sáng cho hai chị em trong lồng bàn như mọi ngày. Bảo đã ngồi sẵn ở bàn ăn, đang xúc từng muỗng cháo mẹ nấu, vừa ăn vừa xem gì đó trên điện thoại, đôi tai vẫn đeo tai nghe không dây, chân gõ nhịp theo một giai điệu chỉ mình nó nghe được.
Tôi ngồi xuống đối diện, múc cho mình một chén cháo, cố ăn bình thường dù không có nhiều cảm giác thèm ăn.
Bảo ngước lên nhìn tôi, tháo một bên tai nghe ra, nhìn tôi chăm chú hơn bình thường.
"Chị Hai, chị bị gì vậy? Mắt sưng vậy," nó hỏi, giọng có chút lo lắng lẫn tò mò của một đứa em trai mười lăm tuổi.
"Không có gì đâu, chị dị ứng thôi," tôi nói, cố lảng tránh, tiếp tục ăn cháo.
Bảo không tin ngay, nhưng cũng không gặng hỏi thêm ngay lúc đó, chỉ im lặng ăn tiếp, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi một cách kín đáo. Nó gắp thêm một miếng cà muối, nhai chậm rãi, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi hoàn toàn, như đang cân nhắc có nên hỏi tiếp hay không.
"Chị Hai dạo này như đang giấu chuyện gì á," nó bất ngờ nói, giọng thẳng thắn đúng kiểu tuổi teen, không vòng vo như người lớn vẫn hay làm. "Cứ hay thẫn thờ, hay về trễ, hôm bữa còn thấy chị đứng khóc một mình ngoài ban công nữa."
Tôi khựng lại, không ngờ nó đã để ý kỹ tới vậy mà tôi không hề hay biết. "Chị Hai chỉ căng thẳng chuyện học hành thôi mà, có gì đâu."
Bảo nhìn tôi một lúc, có vẻ như không hoàn toàn tin lời tôi nói, nhưng cũng không muốn ép tôi phải kể ra nếu tôi chưa sẵn sàng. Đó là một sự tinh tế đáng ngạc nhiên ở một đứa trẻ mười lăm tuổi, một khả năng thấu hiểu vượt xa tuổi của nó.
"Nếu có chuyện gì, chị nhớ nói với con nghen. Con không giúp được gì to tát, nhưng ít nhất con có thể nghe chị kể," nó nói, giọng nghiêm túc hiếm hoi, khác hẳn vẻ hồn nhiên thường ngày.
Tôi ngồi im một lúc, nhìn nó, cố tìm một câu trả lời vừa đủ chân thật để không phải nói dối trắng trợn, vừa đủ mơ hồ để không làm nó lo lắng thêm. "Chị chỉ đang giải quyết một chuyện khó, từ từ rồi sẽ ổn thôi," tôi nói, cố mỉm cười.
Tôi cảm thấy sống mũi cay cay, phải cố kìm lại để không bật khóc ngay tại bàn ăn. Đứa em trai mà tôi đã đánh đổi biết bao thứ để bảo vệ, giờ đây lại là người đang cố gắng bảo vệ ngược lại tôi, dù nó không hề biết mình đã từng ở trong tình thế nguy hiểm tới mức nào.
Tôi nhìn nó, nhớ lại hình ảnh nó nằm trên băng ca đêm mười bốn tháng ba, nhớ lại nỗi sợ hãi tột cùng đã đẩy tôi vào cả câu chuyện này. Nhìn nó khoẻ mạnh, vô tư ngồi ăn sáng trước mặt tôi lúc này, tôi biết, dù có phải trả giá thêm bao nhiêu lần nữa, tôi cũng sẽ không hối hận vì đã cứu nó.
"Cảm ơn em," tôi nói, giọng khẽ, với tay xoa đầu nó như hồi nó còn nhỏ xíu.
Bảo cười, có phần ngại ngùng trước cử chỉ thân mật bất ngờ, gãi đầu rồi vội vàng nhét vội chút cháo còn lại vào miệng, đứng dậy lấy trong túi quần ra một viên kẹo, đặt vào tay tôi, món kẹo nó vẫn hay giấu sẵn phòng khi đói bụng giữa buổi.
"Chị ăn cho tỉnh rồi đi học nha, đừng có buồn nữa," nó nói, rồi vội vàng đeo lại ba lô, chạy ra khỏi nhà kịp giờ học, để lại tôi ngồi một mình với viên kẹo nhỏ trong tay và một cảm giác ấm áp hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy sóng gió này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →