Tối đó, về tới phòng, tôi ngồi thụp xuống sàn nhà, lưng dựa vào cạnh giường, tay cầm điện thoại, mở app LƯU ra nhìn giao diện quen thuộc.
Bữa ăn trưa với An vừa rồi, dù ấm áp theo một cách kỳ lạ, vẫn không thể xoá đi cái hố sâu đang tồn tại giữa hai đứa. An vẫn vui vẻ, vẫn tự nhiên, nhưng đó là sự tự nhiên của một người bạn mới quen, không phải của người bạn tám năm. Tôi phải giả vờ ngạc nhiên trước những câu chuyện tôi đã nghe hàng chục lần, phải kìm nén không nhắc tới những kỷ niệm chỉ có ý nghĩa với riêng tôi.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt tôi, bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ ngoài hẻm đã thưa dần theo giờ khuya. Tôi ngồi đó, ngón tay lướt trên màn hình, tìm tới mục lịch sử các Điểm Lưu cũ. Tôi biết rõ luật chơi: một khi ngày đã đóng thì không thể mở lại. Nhưng ngồi đây, với nỗi đau còn tươi mới, một phần trong tôi vẫn ngoan cố hy vọng có một ngoại lệ nào đó, một lỗ hổng nào đó tôi chưa từng thử.
Ngón tay tôi run nhẹ khi lướt qua từng dòng, mỗi ngày hiện lên kèm theo giờ đóng chính xác, một dạng nghĩa trang kỹ thuật số lưu giữ những khoảnh khắc tôi đã can thiệp vào dòng chảy tự nhiên của cuộc đời mình và những người xung quanh. Tôi lướt tìm ngày mà tôi ước đoán An bắt đầu quên tôi rõ rệt nhất, có thể là một trong những ngày tôi đã load để cứu Bảo, một ngày đã đóng từ rất lâu. Danh sách các Điểm Lưu cũ hiện ra dài dằng dặc, mỗi dòng là một ngày tôi đã can thiệp, một minh chứng sống động cho việc mình đã dùng cái quyền năng này nhiều hơn bản thân từng ý thức được. Tôi chạm vào ngày đó, tìm nút Load, dù biết trước kết quả.
Màn hình không phản hồi gì trong giây lát, rồi hiện lên một dòng chữ lạnh lùng, đúng kiểu văn bản kỹ thuật khô khan tôi đã quen thuộc: "Không tìm thấy Điểm Lưu khớp với yêu cầu. Ngày đã đóng không thể truy cập."
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó, dù đã biết trước, vẫn cảm thấy một nỗi thất vọng cay đắng dâng lên trong lòng. Tôi thử thêm vài ngày khác, những ngày tôi nghĩ có thể là mốc quan trọng, nhưng kết quả luôn giống nhau, luôn là cùng một dòng chữ từ chối lạnh lùng.
Tôi đặt điện thoại xuống sàn, ôm đầu gối vào ngực, để mặc những giọt nước mắt mà tôi đã kìm nén cả ngày cuối cùng cũng tuôn ra, không kèm theo tiếng nấc, chỉ lặng lẽ chảy xuống, thấm ướt ống quần.
Tôi ngồi như vậy rất lâu, cho tới khi nước mắt khô đi, để lại một cảm giác trống rỗng nhưng cũng rõ ràng hơn bao giờ hết. Luật chơi đã xác nhận bằng chính trải nghiệm cay đắng này: những gì đã mất, mất thật, không có cách nào cứu vãn bằng cách quay lại sửa chữa.
Câu hỏi giờ đây không còn là "làm sao để không mất An" nữa, vì điều đó đã xảy ra rồi, không thể đảo ngược. Câu hỏi mới, khó khăn hơn nhiều, là: tôi sẽ sống tiếp thế nào với một người bạn thân đã trở thành người lạ, và làm sao để không lặp lại chính bi kịch này với những người còn lại mà tôi yêu thương.
Tôi đứng dậy, rửa mặt, nhìn mình trong gương, gương mặt sưng đỏ vì khóc nhưng ánh mắt đã có phần vững vàng hơn. Tôi hiểu, dù đau đớn tới đâu, tôi cần phải học cách chấp nhận, thay vì tiếp tục nuôi hy vọng vào một cánh cửa đã đóng chặt từ lâu.
Tôi lấy sổ tay ra, viết lại toàn bộ những gì vừa trải qua, không phải để phân tích hay lập kế hoạch như mọi lần, mà đơn giản chỉ để giữ lại, để một ngày nào đó, khi đọc lại, tôi có thể nhớ chính xác cảm giác của đêm nay, cái đêm tôi chính thức hiểu ra rằng mất mát trong câu chuyện này là vĩnh viễn, không có phiên bản nào tốt đẹp hơn để quay về.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →