Tôi đứng ở cửa phòng trọ thêm một lúc, đầu óc quay cuồng, không biết nên bỏ đi hay nên ở lại. Cuối cùng, tôi quyết định không bỏ đi.
"Cảm ơn em, chị vào uống nước chút vậy," tôi nói, cố nặn ra một nụ cười, bước vào căn phòng quen thuộc mà giờ đây tôi phải giả vờ như lần đầu ghé thăm.
An rót cho tôi một ly nước lọc, mời tôi ngồi xuống chiếc ghế tôi vẫn hay ngồi mỗi lần tới chơi, hoàn toàn không biết đó chính là "ghế quen" của tôi, chỉ đơn giản là chiếc ghế trống duy nhất trong phòng. Căn phòng vẫn y nguyên như tôi nhớ, những bức tranh dán tường, cái kệ sách chất đầy dụng cụ vẽ, chỉ khác một điều duy nhất nhưng lại là điều quan trọng nhất: người chủ căn phòng giờ đây nhìn tôi bằng ánh mắt của một người xa lạ.
"Chị kể em nghe thêm về tụi mình đi, em tò mò quá," An nói, ngồi xuống đối diện, ánh mắt hiếu kỳ chân thành.
Tôi ngồi đó, cân nhắc rất nhanh trong đầu nên kể những gì, nên giấu những gì. Tôi không thể kể hết sự thật, không thể nói về app LƯU, về bộ đếm, về cái giá của việc bị quên. Tôi chọn kể một phiên bản đơn giản hơn, gần với sự thật nhưng lược bỏ phần siêu nhiên: hai đứa học chung cấp ba, thân nhau qua một lần cùng đọc chung một bộ truyện tranh, cùng nhau trải qua nhiều kỷ niệm suốt tám năm.
An nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật gù, có lúc còn cười theo khi tôi kể tới đoạn hai đứa đi lạc nhau ở hội chợ sách. Nhưng đó chỉ là phản ứng của một người đang nghe một câu chuyện thú vị lần đầu, không phải sự đồng cảm của người đã từng sống qua chính câu chuyện đó.
"Nghe hay ghê, tiếc là em không nhớ được gì," An nói, giọng có chút áy náy. "Chắc dạo này em bị stress học hành nhiều quá nên đầu óc lộn xộn."
Tôi gật đầu, không đính chính, để An tự tìm một lời giải thích hợp lý cho chính mình, dù biết rõ sự thật đằng sau phức tạp hơn nhiều so với chuyện stress học hành thông thường.
Chúng tôi ngồi nói chuyện thêm một lúc, tôi cố giữ nhịp trò chuyện tự nhiên nhất có thể, hỏi thăm về việc học, về những dự án vẽ gần đây của An, như thể đang làm quen với một người bạn mới, dù trong lòng đau nhói mỗi khi nhớ ra đây từng là người hiểu tôi nhất trên đời.
Gần trưa, khi tôi định đứng dậy cáo từ, An bỗng nói, giọng tự nhiên như một phản xạ không cần suy nghĩ: "Ê, hay trưa nay đi ăn bún riêu gần chợ với em không? Tự nhiên thấy thèm."
Tôi khựng lại. Bún riêu gần chợ, đúng là món An vẫn hay rủ tôi ăn mỗi cuối tuần, một thói quen đã hình thành từ nhiều năm nay giữa hai đứa. Việc An buột miệng rủ tôi, một người nó vừa mới "quen" chưa đầy một tiếng đồng hồ, đi ăn đúng món quen thuộc đó, khiến tôi tin rằng có một điều gì đó, một dấu vết nào đó của tình bạn cũ, vẫn còn sót lại đâu đó rất sâu, chưa hoàn toàn bị xoá sạch, dù ký ức bề mặt đã không còn.
Tôi gật đầu, đồng ý ngay, cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa loé lên giữa cả một ngày đầy tăm tối.
Chúng tôi cùng đi bộ tới quán bún riêu quen thuộc, An dẫn đường tự nhiên như mọi khi, vẫn nhớ chính xác từng ngã rẽ, vẫn gọi đúng món "không hành, thêm chả" như tôi từng thấy nó gọi hàng trăm lần trước đây, dù không hề nhớ đó là thói quen đã hình thành từ khi nào. Tôi ngồi đối diện, nhìn nó ăn ngon lành, và tự hỏi liệu cơ thể, những phản xạ vô thức, có giữ lại được điều gì mà chính bộ não đã buộc phải buông bỏ hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →