🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng chủ nhật, tôi tới phòng trọ An như thường lệ, mang theo một túi bánh bao mới mua, định rủ nó ăn sáng cùng rồi đi chợ đồ cũ như hai đứa vẫn hay làm vào cuối tuần.

Hành lang phòng trọ vẫn quen thuộc như mọi khi, mấy chậu cây cảnh của phòng bên cạnh, tiếng nhạc phát ra khe khẽ từ một phòng nào đó cuối dãy, tất cả bình thường tới mức tôi không hề có một linh cảm nào báo trước cho những gì sắp xảy ra.

Tôi gõ cửa, nghe tiếng bước chân bên trong, rồi cửa mở ra, An đứng đó, tóc còn rối, mặc bộ đồ ngủ quen thuộc, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại hoàn toàn khác lạ, không có chút gì của sự quen thuộc vẫn luôn hiện diện mỗi lần chúng tôi gặp nhau.

"Dạ, chị tìm ai vậy ạ?" An hỏi, giọng lịch sự, xa lạ, đúng kiểu người ta nói chuyện với một người hoàn toàn không quen biết.

Tôi đứng chết lặng ở cửa, tay vẫn còn cầm túi bánh bao, cảm giác như cả thế giới xung quanh mình vừa sụp đổ trong tích tắc. Đây chính là điều tôi sợ hãi nhất, điều tôi đã âm thầm chuẩn bị tinh thần từ nhiều tuần nay, nhưng khi nó thật sự xảy ra, không có sự chuẩn bị nào đủ để giảm bớt cú sốc.

"An... là tao, Vy nè," tôi nói, giọng run rẩy, cố tìm một tia hy vọng cuối cùng rằng đây chỉ là một trò đùa, một sự nhầm lẫn nào đó có thể giải thích được.

An nhíu mày, nhìn tôi kỹ hơn, cố lục lại trí nhớ, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bối rối. "Xin lỗi chị, em không nhớ mình có quen chị. Chị có nhầm phòng không ạ?"

Tôi không phải kiểu người bật khóc nức nở ngay lập tức, không phải kiểu suy sụp ngã quỵ xuống đất như trong phim. Cái cảm giác lúc đó, đúng hơn, là một sự tê liệt hoàn toàn, một khoảng trống lớn nuốt chửng mọi phản ứng cảm xúc bình thường, chỉ còn lại một sự im lặng nặng nề đứng chôn chân tại chỗ.

Tôi đứng đó, túi bánh bao trong tay dần nguội lạnh, cố nhớ lại từng khoảnh khắc đã cùng An trải qua tám năm qua, như thể chỉ cần nhớ đủ mạnh, đủ rõ, tôi có thể truyền ngược lại những ký ức đó vào đầu nó bằng một cách nào đó siêu nhiên. Nhưng tất nhiên, điều đó không xảy ra. Luật chơi đã nói rõ, không có cách nào đảo ngược những gì đã mất.

"Không, chị không nhầm phòng đâu," tôi nói, giọng đã lấy lại được chút bình tĩnh. "Tụi mình... tụi mình từng học chung cấp ba."

An vẫn giữ vẻ mặt bối rối, nhưng có một chút gì đó, một phản xạ nào đó, khiến nó không đóng cửa lại ngay, mà đứng đó, tiếp tục nhìn tôi, như đang cố tìm kiếm một mảnh ký ức mờ nhạt nào đó vẫn còn sót lại đâu đó trong đầu.

"Em xin lỗi, thật sự em không nhớ ra," An nói, giọng có phần áy náy. "Nhưng nếu chị nói vậy thì chắc là thật, chỉ là em không nhớ nổi thôi. Chị... chị có muốn vào uống nước không?"

Tôi đứng đó, nhìn vào đôi mắt của người bạn thân nhất đời mình, giờ đây chỉ còn là ánh mắt của một người lạ đang cố tỏ ra lịch sự trước một vị khách không mời mà tới. Tám năm tình bạn, hàng nghìn kỷ niệm, hàng trăm buổi tối ngồi tâm sự, tất cả giờ đây chỉ còn tồn tại trong đầu một mình tôi, không còn dấu vết nào ở phía bên kia của mối quan hệ từng gắn bó sâu đậm ấy.

"Chị ơi, chị có sao không?" An hỏi, giọng lo lắng thật lòng dù không hề biết mình đang là nguyên nhân của nỗi đau đang hiện rõ trên gương mặt tôi. Cái bản năng tốt bụng, cái sự quan tâm chân thành với người khác, dường như là thứ duy nhất còn sót lại từ con người An mà tôi từng biết, dù mọi ký ức cụ thể đã không còn.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →