Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy sớm, đầu óc tỉnh táo hơn hẳn sau một đêm ngủ đủ giấc, cảm giác rối bời tối qua đã lắng xuống phần nào, nhường chỗ cho một sự rõ ràng tôi cần có để đưa ra quyết định cuối cùng.
Tôi pha một ly cà phê, ngồi ở bàn học, mở lại tin nhắn đề nghị của Khải, đọc lại từ đầu tới cuối một lần nữa, lần này với một cái đầu lạnh hơn, không còn bị cảm xúc hoảng loạn chi phối như đêm hôm trước.
Tôi nghĩ tới ông Trác, tới hình ảnh ông ngồi lặng người trên băng ghế đá, tới người phụ nữ ở quán cà phê hỏi thăm anh như một người lạ hoàn toàn. Tôi nghĩ tới câu nói lạnh lùng của Khải về việc mất mát chỉ là "chi phí đầu tư," một cách nói giảm nhẹ tàn nhẫn cho những gì tôi đã tận mắt chứng kiến.
Tôi cũng nghĩ tới cách khác để giúp mẹ, những cách chậm hơn, vất vả hơn, nhưng không phải đánh đổi bằng thứ tôi còn chưa hiểu hết hậu quả. Tôi có thể xin thêm ca làm, có thể tìm một công việc gia sư dạy lập trình cho học sinh cấp ba, kiếm thêm thu nhập theo cách bình thường, đàng hoàng.
Tôi lấy sổ tay ra, viết lại toàn bộ những lý lẽ hai phía, cố nhìn nhận vấn đề một cách công bằng nhất có thể trước khi chốt lại. Bên trái là mẹ được chữa trị đầy đủ, không còn phải giấu giếm bệnh tật. Bên phải là một cái giá vô hình, chưa xác định được quy mô, nhưng đủ để biến một người đàn ông từng yêu thương sâu đậm thành một kẻ xa lạ trong mắt chính người mình yêu.
Tôi quyết định. Không phải một quyết định dễ dàng, không phải một quyết định không còn day dứt, nhưng là một quyết định tôi có thể sống chung được với chính lương tâm mình.
Tôi mở tin nhắn, gõ một câu trả lời dứt khoát: "Em xin lỗi, nhưng em quyết định không đồng ý với đề nghị của anh. Em sẽ tự tìm cách khác để lo cho mẹ. Mong anh đừng liên lạc lại nữa."
Tôi đọc lại câu đó vài lần, chỉnh sửa đôi chút cho rõ ràng và dứt khoát hơn, rồi nhấn gửi trước khi kịp lung lay thêm lần nào nữa.
Ngay sau khi tin nhắn được gửi đi thành công, hiển thị đã xem chỉ vài giây sau đó, điện thoại tôi bỗng dưng tắt màn hình đột ngột, không có dấu hiệu báo trước, dù pin vẫn còn gần đầy theo những gì tôi kiểm tra trước đó không lâu.
Tôi ấn giữ nút nguồn, cố khởi động lại, nhưng màn hình vẫn tối đen, không phản hồi gì. Tôi thử cắm sạc, vẫn không có gì thay đổi, chiếc điện thoại như đã hoàn toàn "chết" ngay tại chính khoảnh khắc tôi vừa từ chối lời đề nghị của Khải.
Tôi ngồi nhìn chiếc điện thoại tối đen trên bàn, một cảm giác lạnh buốt lan khắp người, không biết đây có phải sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là một lời cảnh cáo có chủ đích từ phía bên kia, rằng việc từ chối Khải không đơn giản như tôi tưởng, và có lẽ, ông ta có nhiều cách hơn tôi từng nghĩ để khiến tôi phải hối hận vì quyết định vừa đưa ra.
Tôi ngồi chờ gần mười lăm phút, thử khởi động lại thêm vài lần nữa, cho tới khi màn hình cuối cùng cũng bật sáng trở lại, hiện lên bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, không một thông báo lỗi, không một dấu vết nào giải thích được sự cố vừa rồi. Tôi kiểm tra lại tin nhắn đã gửi cho Khải, vẫn còn nguyên đó, đã được xem, nhưng chưa có phản hồi nào mới. Tôi thở ra một hơi dài, cất điện thoại vào túi, tự nhủ có lẽ mình đang suy diễn quá mức vì tâm lý căng thẳng những ngày qua, nhưng trong thâm tâm, tôi biết mình sẽ không thể hoàn toàn gạt bỏ nghi ngờ đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →