Tôi tìm tới chỗ ông Trác vào chiều hôm sau, không phải để xin lời khuyên rõ ràng như những lần trước, vì tôi biết ông đã không còn nhớ tôi là ai, mà chỉ để có một người ngồi cạnh, dù người đó không còn nhận ra mối liên hệ giữa hai chúng tôi.
Ông vẫn ngồi ở góc hẻm quen thuộc, sửa một chiếc máy tính bàn cũ kỹ, thấy tôi tới thì gật đầu chào như một khách quen bình thường, không có gì đặc biệt trong ánh mắt. Nắng chiều hắt xiên qua mái tôn thấp của căn nhà bỏ trống, đổ một vệt sáng dài lên tấm bạt trải đồ nghề, tiếng ve kêu râm ran đâu đó trên cây cột điện gần đó.
Tôi ngồi xuống cạnh, kể lể với ông về đề nghị của Khải, không nhắc tên cụ thể, chỉ mô tả chung chung như đang xin ý kiến về một quyết định khó khăn liên quan tới người thân bị bệnh.
Ông Trác, dù không còn nhớ về tôi hay về chính câu chuyện của bản thân mình, vẫn giữ nguyên bản năng thận trọng đã ăn sâu vào con người ông qua nhiều năm tháng.
"Nghe có vẻ đáng ngờ đó em," ông nói, tay vẫn không ngừng sửa máy. "Cái gì nghe quá dễ dàng, quá hào phóng, thường không phải là một món quà miễn phí đâu. Anh gặp nhiều trường hợp như vậy rồi, cuối cùng người ta phải trả giá bằng thứ khác đắt hơn nhiều."
Tôi ngồi im, ngạc nhiên vì dù mất trí nhớ về những sự kiện cụ thể, cái bản chất cẩn trọng, cái trực giác cảnh giác của ông vẫn còn nguyên vẹn, như một lớp nền tảng sâu hơn ký ức, không dễ dàng bị xoá đi. Có lẽ, tôi nghĩ, con người ta không chỉ được tạo nên bởi những sự kiện cụ thể mình nhớ được, mà còn bởi cả một tầng tính cách đã được tôi luyện qua nhiều năm, thứ vẫn còn sót lại dù ký ức bề mặt đã trôi đi mất.
"Anh nghĩ em nên làm gì?" Tôi hỏi, dù biết câu trả lời của ông giờ đây không còn mang trọng lượng của một người đi trước hiểu rõ hoàn cảnh của tôi, chỉ là lời khuyên chung chung của một người xa lạ tốt bụng.
"Anh không biết rõ hoàn cảnh của em, nên không dám khuyên chắc chắn," ông nói, dừng tay, nhìn tôi một lúc. "Nhưng nếu là anh, anh sẽ chờ thêm, đừng vội quyết định khi đang trong lúc rối bời. Quyết định lúc rối bời thường dễ sai."
Tôi gật đầu, cảm ơn ông, dù trong lòng biết rõ lời khuyên đó không giải quyết được gì cụ thể, chỉ là một sự trấn an tạm thời.
Tối đó, tôi mở điện thoại lên, đọc lại tin nhắn đề nghị của Khải một lần nữa, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, định gõ một câu trả lời.
Tôi gõ, rồi xoá, gõ lại, rồi lại xoá, lặp đi lặp lại nhiều lần, không tìm được câu chữ nào đủ chắc chắn để gửi đi.
Cuối cùng, tôi chỉ gõ một dòng ngắn gọn: "Em cần thêm thời gian suy nghĩ." Nhấn gửi, rồi tắt màn hình ngay, không muốn nhìn thấy phản hồi ngay lập tức, sợ nếu đọc thêm bất cứ lời thuyết phục nào từ Khải, quyết tâm mong manh của tôi sẽ lung lay.
Tôi thì thầm với chính mình, giọng khẽ, gần như một lời tự trấn an quen thuộc: "Lưu lại đã, tính sau." Lần này, câu nói không còn liên quan gì tới việc dùng app LƯU, mà chỉ đơn giản là cách tôi cho phép mình trì hoãn một quyết định quá lớn, quá nặng nề để đưa ra ngay trong đêm nay.
Tôi kéo chăn lên tới cổ, xoay người nằm nghiêng, cố ru mình vào giấc ngủ bằng cách đếm nhịp thở, dù đầu óc vẫn còn ngổn ngang trăm mối lo chưa có lời giải, tiếng quạt trần kêu è è đều đặn như một thứ âm thanh nền duy nhất còn giữ được sự bình thường trong cả một ngày dài đầy sóng gió.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →