Sáng hôm sau, tôi tới trường như một cái máy, đầu óc vẫn còn ám ảnh bởi cuộc gặp với Khải, ngồi trong lớp mà chẳng nghe được chữ nào giảng viên nói.
Cuối buổi học, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn dài từ số của Khải, khác hẳn kiểu nhắn tin ngắn gọn thường thấy, lần này ông ta viết hẳn một đoạn văn có đầu có đuôi, câu chữ chỉn chu như một bản đề xuất kinh doanh chính thức.
Nội dung tin nhắn đề nghị: nếu tôi đồng ý dành ra một phần nhỏ "quyền sử dụng" của mình, để bên ông ta "quản lý hộ" trong một khoảng thời gian nhất định, đổi lại tôi sẽ nhận được một khoản tiền đủ để đưa mẹ đi khám và chữa trị đầy đủ tại một bệnh viện lớn, không cần lo lắng về chi phí.
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn đó nhiều lần, ngồi thẫn thờ trên ghế đá sân trường, xung quanh sinh viên qua lại tấp nập chuẩn bị vào tiết học tiếp theo, tiếng cười nói, tiếng xe đạp điện chạy ngang, tất cả trở nên xa lạ với tôi trong khoảnh khắc đó, như thể tôi đang ngồi trong một khoảng không gian riêng biệt tách khỏi thế giới xung quanh.
Đây chính xác là cái cám dỗ đạo đức lớn nhất tôi từng đối mặt kể từ khi mọi chuyện bắt đầu. Không phải một bài kiểm tra, không phải một khoản tiền nhà nhỏ, mà là sức khoẻ của chính mẹ mình, người đã hy sinh cả cuộc đời để nuôi hai chị em tôi khôn lớn.
Tôi thử tưởng tượng cảnh mẹ được khám chữa đầy đủ, không còn phải giấu giếm những cơn ho, những lần mệt mỏi âm thầm chịu đựng một mình. Cảnh đó đẹp đẽ và cám dỗ tới mức khiến tôi phải nhắm mắt lại một lúc để trấn tĩnh.
Nhưng tôi cũng nhớ tới ông Trác, tới cách ông ngồi lặng người trên băng ghế đá công viên, tới hai con số ngày sinh lệch nhau trên giấy tờ tuỳ thân. Tôi không biết chính xác "quản lý hộ quyền sử dụng" của Khải sẽ dẫn tới hậu quả gì, nhưng bản năng mách bảo tôi rằng nó không thể là một điều tốt đẹp, dù được gói ghém trong ngôn từ hoa mỹ tới đâu.
Tôi không trả lời tin nhắn ngay, cất điện thoại vào túi, đi bộ về nhà một quãng đường dài hơn bình thường, cố dùng thời gian để suy nghĩ thấu đáo hơn thay vì để cảm xúc dẫn dắt quyết định. Trên đường đi, tôi ghé ngang gánh bún riêu của mẹ, đứng từ xa nhìn mẹ đang múc từng tô cho khách, dáng lưng còng xuống, tay thoăn thoắt nhưng chậm hơn tôi nhớ, và lòng tôi lại một lần nữa chao đảo giữa hai lựa chọn.
Tối đó, tôi ngồi vào bàn học, mở cuốn sổ tay khoá kín ra, định viết xuống quyết định của mình như một cách tự cam kết với chính bản thân, một thói quen tôi đã hình thành từ nhiều tuần nay mỗi khi cần đưa ra một lựa chọn quan trọng.
Tôi ngồi trước trang giấy trắng, tay cầm bút, cố sắp xếp lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong hai ngày qua: cuộc gặp ở quán cà phê, câu nói về mẹ khiến tôi lạnh sống lưng, tin nhắn đề nghị đầy cám dỗ. Tôi viết ra hai cột, giống hệt cách mình từng lập kế hoạch cứu Bảo hồi những ngày đầu, một bên ghi "nếu đồng ý," một bên ghi "nếu từ chối," cố nhìn nhận vấn đề bằng lý trí thay vì để nỗi sợ hãi và tình thương lấn át hoàn toàn.
Tôi đặt bút xuống trang giấy, viết được vài chữ đầu: "Em quyết định sẽ..."
Rồi tay tôi dừng lại giữa chừng, ngòi bút đứng yên trên mặt giấy, không tài nào viết tiếp được câu tiếp theo. Tôi ngồi đó rất lâu, nhìn dòng chữ dang dở, cảm nhận rõ sức nặng của quyết định này lớn hơn bất kỳ quyết định nào tôi từng phải đưa ra trước đây, một sự phân vân thật sự, không phải giả vờ do dự, mà là một cuộc giằng co gay gắt giữa tình yêu dành cho mẹ và nỗi sợ hãi trước một cái giá tôi còn chưa hiểu hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →