Sau vài câu xã giao, Khải bắt đầu đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu chuyển sang một sự chuyên nghiệp lạnh lùng hơn, như một nhà đầu tư đang thuyết trình một dự án kinh doanh.
"Anh biết em là một Người Lưu mới, còn nhiều bỡ ngỡ," ông nói, nhấp một ngụm cà phê. "Anh không ở đây để lừa gạt em đâu, anh ở đây để giúp em nhìn nhận đúng bản chất của thứ em đang có trong tay."
"Anh nghĩ em đang hiểu sai điều gì?" Tôi hỏi, giữ giọng thận trọng.
"Phần lớn những Người Lưu mới đều nghĩ đây là một gánh nặng, một lời nguyền," Khải nói, tay khoát nhẹ như đang minh hoạ cho một bài giảng quen thuộc đã lặp lại nhiều lần. "Nhưng thực ra, đây là một tài nguyên, một loại vốn quý giá mà rất ít người trên đời có được. Vấn đề không phải là có nên dùng nó hay không, mà là dùng nó sao cho tối ưu, sao cho không lãng phí."
Tôi ngồi im, quan sát cách ông ta nói chuyện, cách hai tay đặt gọn gàng trên bàn, cách ánh mắt không hề chớp khi nhìn thẳng vào tôi, một sự tự tin luyện tập lâu năm của người quen thuyết phục người khác trong những cuộc gọi vốn đầu tư.
"Havenote đã sập rồi, công ty đó không còn tồn tại nữa," tôi nói, cố dẫn dắt câu chuyện theo hướng tôi cần biết.
Khải cười nhẹ, ánh mắt thoáng qua một chút gì đó cay đắng dưới lớp vỏ điềm tĩnh. "Đúng vậy, công ty đó sập, và anh mất trắng phần vốn đầu tư của mình vào nó. Nhưng cái di sản kỹ thuật nó để lại, cái hệ thống đang chạy phía sau app LƯU đó, lại là thứ duy nhất còn sót lại có giá trị thật sự, dù không phải giá trị mà nhà đầu tư nào cũng nhìn ra được."
Tôi im lặng, để ông ta tiếp tục nói, cố ghi nhớ từng chi tiết cho cuộc điều tra của mình.
"Em nghĩ mình đang mất," Khải nói, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ để đạt hiệu quả thuyết phục cao nhất. "Nhưng thực ra em đang đầu tư vào thứ duy nhất công ty đó để lại còn giá trị. Mỗi lần em lo sợ vì một cái tên biến mất trong danh bạ, hãy nghĩ tới việc em đang mua lấy một khả năng mà không ai khác có được: khả năng sửa sai."
Tôi cảm thấy buồn nôn nhẹ trước cách ông ta biến nỗi đau của tôi, của những người như Trác, thành một thứ ngôn ngữ đầu tư bóng bẩy, coi mất mát của người khác chỉ là một khoản chi phí cần thiết cho một khoản lợi nhuận vô hình nào đó.
"Anh biết mẹ em dạo này hay mệt, phải không?" Khải bất ngờ đổi chủ đề, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng câu hỏi khiến tôi lạnh sống lưng ngay lập tức. "Cái gánh bún riêu ở chợ Bà Chiểu, một mình gồng gánh nuôi hai đứa con, chắc cực lắm."
Tôi ngồi chết lặng, tim đập dồn dập. Tôi chưa từng nói với ông ta, chưa từng nói với bất kỳ ai ngoài gia đình và An về việc mẹ dạo này không khoẻ. Việc một người lạ, gặp lần đầu tiên, lại biết rõ tới mức đó về cuộc sống riêng tư của gia đình tôi, khiến tôi hiểu ra ngay: đây không phải một cuộc gặp tình cờ, và Khải đã điều tra về tôi kỹ lưỡng hơn tôi từng tưởng tượng rất nhiều.
"Anh biết nhiều về em vậy để làm gì?" Tôi hỏi, cố giữ giọng không run, dù hai bàn tay đặt dưới bàn đã siết chặt vào nhau. "Nếu anh thật lòng muốn giúp, sao không nói thẳng anh muốn gì ở em?"
Khải mỉm cười, không trả lời ngay, chỉ nhấp thêm một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh khó lay chuyển, như đang tận hưởng khoảnh khắc tôi bắt đầu cảm thấy bất an.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →