Sáng hôm sau, tôi nhắn lại số điện thoại theo yêu cầu của tài khoản "Đại Lý," dùng chính số của mình thay vì để An dính líu sâu hơn, quyết định tự mình đối mặt với bất cứ điều gì sắp xảy ra.
Chưa đầy mười phút sau, có cuộc gọi tới từ một số lạ. Tôi bắt máy, tim đập thình thịch.
"Chào em, anh là người đại diện cho bên em vừa nhắn tin liên hệ tối qua," một giọng nam trung niên vang lên, điềm đạm, chuyên nghiệp, kiểu giọng tôi thường nghe ở những người làm kinh doanh, quen thuyết trình trước đám đông. "Anh nghe nói em quan tâm tới một giải pháp cho vấn đề khó khăn nào đó?"
"Dạ, em chỉ tò mò thôi ạ, không chắc mình cần gì cụ thể," tôi trả lời, cố giữ giọng thận trọng, không muốn để lộ mình đã biết quá nhiều.
"Không sao, tò mò cũng là một khởi đầu tốt. Mình gặp nhau trực tiếp trao đổi cho rõ ràng hơn nhé, anh nghĩ em sẽ thấy hữu ích." Giọng nói đó tiếp tục, đề nghị một địa điểm, một quán cà phê lớn gần trung tâm thành phố, giờ hẹn vào buổi chiều cùng ngày.
Tôi cân nhắc rất lâu trước khi đồng ý. Một phần trong tôi muốn từ chối ngay, nhớ tới lời cảnh báo dữ dội của ông Trác. Nhưng một phần khác, phần tò mò và cả một chút liều lĩnh, muốn biết chính xác kẻ đứng sau tất cả những manh mối rời rạc này là ai, muốn tận mắt nhìn thấy gương mặt của cái mạng lưới đang âm thầm khai thác những người như tôi.
Tôi nhắn tin cho An, dặn nếu tới sáu giờ chiều không thấy tôi nhắn lại thì gọi ngay cho số điện thoại này, kèm theo địa chỉ quán cà phê, không giải thích lý do cụ thể, chỉ nói đang có việc riêng cần đề phòng. An hỏi lại có chuyện gì không, tôi chỉ trả lời qua loa là đi gặp một mối làm thêm, đừng lo lắng quá.
Tôi đồng ý, chọn một quán cà phê đông người qua lại, tính toán kỹ lưỡng để đảm bảo an toàn cho bản thân, dù không chắc liệu sự cẩn trọng đó có đủ hay không trước một đối thủ tôi hoàn toàn không biết rõ.
Chiều đó, tôi tới trước giờ hẹn mười lăm phút, chọn một bàn gần cửa ra vào, mắt quan sát từng người bước vào quán, cố đoán xem ai trong số họ sẽ là người tôi cần gặp. Quán cà phê rộng rãi, nhạc nền du dương, khách ra vào tấp nập, một không gian tôi tin là đủ an toàn để không có chuyện gì bất trắc xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật với nhiều người xung quanh chứng kiến.
Đúng giờ hẹn, một người đàn ông bước vào, dáng người trung bình, mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu, quần tây chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, mang theo một chiếc cặp da bóng loáng, trông chẳng khác gì một nhân viên văn phòng bình thường đang đi gặp đối tác kinh doanh.
Ông ta nhìn quanh quán một lượt, rồi ánh mắt dừng lại ở bàn tôi, mỉm cười thân thiện, bước lại gần.
"Em là Vy phải không? Anh là Khải," ông ta nói, giọng nói khớp hoàn toàn với giọng đã gọi điện sáng nay, ngồi xuống đối diện tôi một cách tự nhiên, như hai người quen biết lâu năm đang gặp lại nhau, không hề có chút gì của hình ảnh một kẻ xấu đáng sợ mà tôi vẫn tưởng tượng trong đầu suốt mấy ngày qua.
Ông gọi một ly cà phê đen, hỏi thăm tôi vài câu xã giao thông thường về việc học hành, ăn nói lịch thiệp, nụ cười luôn thường trực trên môi. Nếu không biết trước lai lịch của cuộc gặp này, tôi sẽ dễ dàng tin rằng đây chỉ là một cuộc hẹn phỏng vấn xin việc bình thường, không có gì đáng phải cảnh giác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →