Khuya hôm đó, An nhắn tin rủ tôi lên gọi video, nói vừa mò ra thêm được vài thông tin mới sau khi tôi về, tò mò không ngủ được nên tiếp tục tìm hiểu một mình.
Tôi bắt máy ngay, thấy màn hình An hiện lên, đèn bàn học của nó vẫn sáng, tóc buộc túm cao, vẻ mặt hào hứng như đang giải một câu đố thú vị chứ không hề biết mình đang chạm vào một chuyện nghiêm trọng tới mức nào. Phía sau nó, tôi thoáng thấy mấy bức tranh dán tường quen thuộc, và tiếng nhạc lofi phát ra khe khẽ từ loa laptop, một khung cảnh bình thường tới mức tương phản hẳn với nội dung sắp được nó kể ra.
"Tao lục thử mấy cái diễn đàn công nghệ cũ, tìm coi có ai nhắc gì thêm về Havenote không," An kể, xoay màn hình cho tôi thấy một trang diễn đàn cũ kỹ khác. "Rồi tao thấy có một biệt danh cứ xuất hiện lặp đi lặp lại trong mấy bài đăng gần đây, kiểu như đang rao vặt cái gì đó."
Tôi nhìn theo màn hình An chia sẻ, thấy vài bài đăng gần đây, chỉ trong vòng vài tháng trở lại, được đăng bởi một tài khoản mang tên "Đại Lý," nội dung mập mờ, dùng ngôn ngữ ẩn dụ khó hiểu, kiểu như "cần người có kinh nghiệm, biết rõ giá trị của thời gian, liên hệ riêng để trao đổi."
"Nghe kỳ ghê, giống mấy cái quảng cáo lừa đảo đa cấp," An nhận xét, cười khẩy.
Tôi đọc kỹ hơn, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. "Biết rõ giá trị của thời gian" nghe như một cách nói bóng gió về chính cái khả năng Save Load mà tôi và những Người Lưu khác đang mang. Đây có thể chính là đầu mối dẫn tới mạng lưới trục lợi mà ông Trác từng cảnh báo, cái tên "Khải" ông từng buột miệng nhắc tới.
Tôi lướt thêm vài bài đăng cũ hơn của cùng tài khoản đó, thấy cách hành văn nhất quán, luôn dùng những cụm từ hoa mỹ để che giấu bản chất thật của lời mời chào, một phong cách khiến tôi liên tưởng ngay tới cách Duy mô tả lại lời đồn về "dịch vụ giúp đảo ngược quyết định sai lầm" mà nó từng nghe kể.
"Ê, hay để tao thử nhắn hỏi coi sao, biết đâu vui," An nói, tay đã gõ sẵn một dòng tin nhắn hỏi thăm gửi vào hộp thư riêng của tài khoản đó, giọng điệu đùa cợt như đang chơi một trò trinh thám vô hại.
"Khoan đã An, đừng—" tôi định ngăn lại, nhưng đã trễ, An đã nhấn gửi trước khi tôi kịp nói hết câu.
Chúng tôi ngồi chờ, không khí im lặng căng thẳng, tôi nhìn màn hình, tim đập nhanh, sợ hãi cho những gì có thể xảy ra tiếp theo. An vẫn còn cười, gõ ngón tay lên bàn theo một nhịp điệu vô thức, hoàn toàn không cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng tôi.
Chưa đầy ba mươi giây sau, có thông báo tin nhắn mới. An reo lên thích thú, chưa hiểu tôi đang lo lắng vì điều gì, mở tin nhắn ra đọc to cho tôi nghe.
"Chào bạn. Rất vui vì bạn quan tâm. Nếu bạn hoặc người quen của bạn cần một giải pháp cho vấn đề tưởng như không lối thoát, xin để lại số điện thoại, chúng tôi sẽ liên hệ trực tiếp trong thời gian sớm nhất."
Tôi ngồi chết lặng trước màn hình, nhận ra ngay câu chữ "vấn đề tưởng như không lối thoát" gần như trùng khớp hoàn toàn với câu in trên tấm card của Duy mà tôi đã xé nát mấy ngày trước. Tốc độ phản hồi nhanh bất thường, chỉ trong chưa đầy nửa phút cho một tin nhắn gửi vào lúc gần một giờ sáng, khiến tôi hiểu rõ đây không phải một tài khoản bỏ hoang, mà có ai đó, hoặc một hệ thống tự động nào đó, đang thật sự túc trực chờ đợi đúng những người như chúng tôi tìm tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →