Chợ Tân Định có một khu chuyên bán vải mà tôi hay theo mẹ đi hồi nhỏ, dù chẳng bao giờ hiểu tại sao người lớn có thể đứng cả tiếng chỉ để sờ, ướm, và mặc cả từng mét vải.
Giờ tôi hiểu rồi — hoặc ít nhất tôi nghĩ mình hiểu.
Bà Sáu, một trong những người bán vải lâu năm nhất khu đó, vẫn ngồi ở góc quen thuộc mỗi khi tôi ghé lại. Bà nhớ mặt tôi, dù tôi chỉ ghé vài năm một lần khi về nước. "Con của cô Lệ hả? Lớn quá trời."
Tôi không sửa, dù mẹ tôi không tên Lệ. Có lẽ bà nhớ nhầm với ai đó — hoặc có lẽ với bà, mọi đứa trẻ từng theo mẹ đến đây đều là "con của một người quen" nào đó, không cần chính xác tên.
Sạp của bà chất đầy những cuộn vải đủ màu, từ lụa mỏng đến kaki dày, xếp cao đến gần chạm mái tôn. Bà kể, ngày xưa khu chợ này đông đến mức người ta phải chen từng bước chân. Giờ thì thưa hơn nhiều — người trẻ mua quần áo may sẵn, không còn ai đặt thợ may đo ni như trước.
"Nhưng cô vẫn ngồi đây," bà nói, tay vuốt phẳng một tấm vải lụa. "Quen rồi. Với lại, còn vài người khách cũ như mẹ con, cô ngồi đây họ còn biết chỗ tìm."
Tôi mua một mảnh vải không định dùng vào việc gì, chỉ để có cớ ngồi lại thêm vài phút, nghe bà kể thêm về khu chợ đã đổi thay quanh chiếc sạp nhỏ không đổi của bà.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →