Ai cũng biết Bùi Viện lúc mười một giờ đêm — đèn màu, nhạc xập xình, người nước ngoài lẫn người Việt tràn ra giữa lòng đường, tiếng cụng ly, tiếng cười lớn.
Ít ai biết Bùi Viện lúc năm giờ sáng.
Tôi từng đi ngang đó vào giờ đó một lần, sau một đêm trực ở bệnh viện thăm người quen. Con phố vẫn còn sáng đèn, nhưng đèn giờ chỉ chiếu lên những chiếc ghế nhựa xếp chồng, những vũng nước rửa sàn còn đọng trên vỉa hè, và một vài người dọn dẹp đang quét những mảnh vỡ ly, vỏ lon, tàn thuốc của một đêm đã qua.
Một người phụ nữ ngồi bệt trước cửa quán, tháo giày cao gót ra, xoa hai bàn chân. Bà chủ quán bên cạnh đang đếm tiền trong một cái túi vải, miệng lẩm nhẩm con số.
Không còn nhạc. Không còn ánh đèn màu nhấp nháy. Chỉ còn tiếng chổi quét, tiếng nước xối xuống nền gạch, và tiếng xe rác đang tới gần cuối phố.
Tôi nghĩ, con phố này sống hai cuộc đời trong một ngày — một cuộc đời của tiệc tùng và ánh sáng, một cuộc đời của lao động thầm lặng dọn dẹp lại tất cả để ngày mai bắt đầu như chưa từng có gì xảy ra.
Không ai nhắc đến cuộc đời thứ hai đó. Nhưng nếu không có nó, cuộc đời thứ nhất sẽ không thể lặp lại mỗi tối.
Tôi đi ngang, không dừng lại lâu. Nhưng tôi nhớ mãi hình ảnh người phụ nữ xoa chân trước cửa quán, dưới ánh đèn còn sáng của một con phố vừa mới ngủ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →