🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ít ai thấy chợ Bến Thành lúc năm giờ sáng, khi cánh cửa sắt còn kéo kín và đồng hồ trên nóc chợ đứng im trong ánh đèn vàng vọt.

Tôi từng thấy nó một lần, tình cờ, sau một đêm không ngủ được nên đi bộ lang thang. Không có tiếng mời chào, không có dòng người chen chúc mua sắm. Chỉ có mấy cô chú quét rác đẩy xe dọc vỉa hè, và một người đàn ông ngồi tựa cột, húp vội tô cháo trước ca làm.

Cái chợ mà cả ngày ồn ào nhất thành phố, lúc đó lại im như một nhà thờ vắng lễ.

Tôi đứng nhìn một lúc lâu. Nghĩ đến biết bao lần mình đi ngang chợ này giữa trưa, chen giữa khách du lịch chụp ảnh, giữa tiếng mặc cả, giữa mùi đồ ăn đủ loại bốc lên từ khu ẩm thực phía sau. Chưa bao giờ tôi nghĩ nó cũng có một khoảnh khắc yên tĩnh như vậy.

Một bà cụ bán hoa dừng xe đạp trước cổng chợ, bắt đầu xếp từng bó cúc vàng ra vỉa hè, dù còn cả tiếng nữa chợ mới mở. Bà làm chậm rãi, không vội, như đang chuẩn bị một nghi lễ nhỏ chỉ riêng mình biết.

Tôi hỏi bà chợ mấy giờ mở. Bà ngẩng lên, cười: "Con dậy sớm quá vậy."

Tôi không trả lời được. Chỉ đứng đó, nhìn thành phố chuẩn bị thức dậy từng chút một, và thấy mình may mắn vì đã lỡ nhìn thấy nó lúc còn chưa kịp trang điểm.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →