Cầu Bình Lợi cũ giờ chỉ còn dành cho người đi bộ và xe máy chậm rãi, từ khi cầu mới được xây gần đó gánh hết dòng xe cộ chính.
Tôi thích đi qua cầu cũ hơn, dù chậm hơn, dù gập ghềnh hơn.
Từ trên cầu, tôi nhìn xuống sông Sài Gòn buổi chiều — nước đục màu phù sa, vài chiếc ghe chở cát chạy chầm chậm, và ánh nắng cuối ngày trải một lớp vàng nhạt lên mặt nước gợn sóng nhỏ.
Có một ông cụ hay ngồi câu cá ở đầu cầu phía bên này, chiếc ghế nhựa cũ, cần câu cắm xuống thành cầu bằng một sợi dây thun. Tôi hỏi ông câu được nhiều không. Ông cười, lắc đầu. "Câu cho vui thôi con, cá ở đây đâu còn bao nhiêu."
"Vậy sao ông vẫn ra đây mỗi ngày?"
Ông nhìn ra sông, không trả lời ngay. "Ngồi đây quen rồi. Với lại, ngồi đây nhìn nước chảy, đầu óc nó nhẹ hơn ngồi trong nhà."
Tôi ngồi cạnh ông một lúc, không nói gì thêm, chỉ nhìn dòng sông trôi qua dưới cây cầu đã hơn trăm tuổi, cây cầu chứng kiến bao thế hệ người Sài Gòn qua lại mà không một lần lên tiếng.
Khi tôi đứng dậy đi, ông vẫn ngồi đó, cần câu vẫn im lìm dưới nước, mắt vẫn nhìn về phía hạ lưu, nơi dòng sông khuất dần sau những rặng cây.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →