Quán cơm tấm không tên ở đầu ngõ nhà cũ tôi chỉ có một tấm biển tôn viết tay: "Cơm Tấm Cô Ba — Từ 1998."
Cô Ba giờ đã hơn sáu mươi, tóc bạc gần hết, nhưng tay chặt sườn vẫn nhanh và chuẩn như hồi tôi còn học cấp hai, hay chạy ra mua một dĩa cơm sườn trước giờ vào lớp chiều.
Bếp than của cô đặt ngay trước cửa, khói bốc lên nghi ngút mỗi khi sườn được lật, mùi thơm lan ra cả một đoạn hẻm. Đó là thứ mùi mà tôi có thể nhận ra giữa hàng trăm quán cơm tấm khác trong thành phố — không phải vì nó ngon nhất, mà vì nó gắn với một khoảng thời gian cụ thể trong đời tôi.
"Cơm sườn bì chả hả con?" Cô Ba hỏi, không cần tôi trả lời, tay đã bắt đầu xới cơm.
Tôi vẫn gọi y hệt như hồi mười lăm tuổi. Có lẽ vì gọi khác đi sẽ làm mất một phần cảm giác quay lại đúng chỗ cũ.
Quán chỉ có ba cái bàn nhựa thấp, một cái quạt máy cũ quay è è, và tấm gương nứt treo trên vách để khách soi lại đầu tóc trước khi đi làm. Không có gì thay đổi trong nhiều năm — trừ việc giá một dĩa cơm đã tăng gấp ba, và cô Ba giờ phải đeo kính lão khi tính tiền.
Tôi ngồi ăn, nhìn cô lụi cụi bên bếp than, và nghĩ: có những quán ăn không chỉ bán cơm. Chúng bán lại cho mình một khoảng thời gian đã qua, với giá chỉ bằng một dĩa cơm sườn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →