🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tiệm sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn không có tên hiệu rõ ràng — chỉ được gọi là "tiệm sách chú Tư" theo tên người chủ.

Sách chất từ sàn lên đến trần, không theo một trật tự nào mà người ngoài có thể hiểu được, nhưng chú Tư thì luôn biết chính xác cuốn nào nằm ở đâu, dù có hàng nghìn cuốn trong tiệm.

Tôi hỏi mua một cuốn tiểu thuyết cũ, tác giả tôi chỉ nhớ mang máng. Chú Tư nheo mắt nghĩ một chút, rồi đi thẳng đến một chồng sách cao gần đầu người, rút ra đúng cuốn tôi cần mà không cần nhìn tên trên gáy sách hai lần.

"Sao chú nhớ được vậy?" Tôi hỏi, thật sự tò mò.

"Ở với sách lâu, nó thành bạn," chú nói, phủi bụi trên bìa sách. "Bạn thì nhớ mặt nhau, không cần nhớ tên."

Tiệm sách này từng có thời đông khách, chú kể, hồi chưa có sách điện tử, hồi người ta còn thích cầm một cuốn sách cũ sờn gáy hơn là đọc trên màn hình sáng. Giờ khách thưa hơn nhiều, chủ yếu là người lớn tuổi tìm lại những cuốn họ đọc thời trẻ, hoặc vài sinh viên tìm giáo trình rẻ.

"Chú không tính đóng cửa à?"

Chú Tư cười, chỉ tay quanh tiệm. "Đóng rồi mấy chục nghìn cuốn này đi đâu? Với lại, chú còn khỏe, còn nhớ được sách nằm chỗ nào, thì còn mở."

Tôi rời tiệm với cuốn sách cũ trong tay, mùi giấy ố vàng còn vương trên ngón tay, và một cảm giác rằng mình vừa mua không chỉ một cuốn sách, mà một mảnh của thành phố đang dần biến mất.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →