🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có một rạp chiếu bóng cũ gần nhà tôi đã đóng cửa từ lâu, nhưng tấm bảng hiệu sơn tay vẫn còn treo trên mặt tiền, chữ đã phai gần hết chỉ còn lờ mờ đọc được "...ẢNH."

Tôi nhớ mình từng xem phim ở đó đúng một lần, năm tôi mười tuổi, đi cùng ba. Ghế gỗ cứng, quạt trần quay chậm, và màn hình có vài vệt xước chạy dọc mỗi khi phim chiếu đến cảnh sáng.

Ba tôi kể, hồi ba còn trẻ, đây là rạp sang nhất khu vực, người ta ăn mặc đẹp để đi xem, xếp hàng dài trước cửa vào tối thứ Bảy. Giờ mặt tiền rạp cho một cửa hàng điện thoại thuê, còn phần rạp phía sau bỏ hoang, cửa khóa, cỏ mọc trong sân trong.

Tôi ghé qua một lần, nhìn qua khe cửa sắt. Bên trong tối om, nhưng vẫn thấy lờ mờ hàng ghế cũ xếp thành dãy, màn hình bạc đã ố vàng, và một lớp bụi dày phủ lên mọi thứ như một tấm chăn thời gian.

Người quản lý cửa hàng điện thoại phía trước nói với tôi rằng chủ đất định phá bỏ để xây chung cư mini, chỉ là chưa tìm được thời điểm thích hợp.

Tôi không biết nên buồn hay nên hiểu. Thành phố cần chỗ ở cho người sống, không phải chỗ trống cho ký ức của một vài người còn nhớ.

Nhưng tôi vẫn đứng đó thêm một lúc, nhìn tấm bảng hiệu phai màu, cố hình dung lại cảnh ba tôi trẻ tuổi xếp hàng trước cửa rạp một tối thứ Bảy nào đó, rất lâu trước khi tôi ra đời.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →