Con hẻm sau nhà cũ tôi, tường vốn chỉ loang lổ rêu mốc, giờ được phủ kín bằng những bức tranh graffiti đầy màu sắc — do một nhóm bạn trẻ trong khu tự vẽ, không xin phép ai, cũng không ai buồn ngăn cản.
Lần đầu thấy, tôi hơi ngỡ ngàng. Bức tường cũ gắn với ký ức tuổi thơ của tôi giờ mang một khuôn mặt khác hẳn — rực rỡ, trẻ trung, xa lạ.
Nhưng đi qua vài lần, tôi bắt đầu thấy thích.
Có một bức vẽ hình bà cụ bán hàng rong, đội nón lá, gánh hai thúng trên vai, đứng cạnh dòng chữ nguệch ngoạc: "Sài Gòn của tụi mình." Tôi hỏi một cậu trong nhóm vẽ, sao lại chọn vẽ bà bán hàng rong ở một con hẻm không mấy ai qua lại.
"Tụi em vẽ Sài Gòn mà tụi em thấy," cậu nói, tay vẫn cầm bình sơn xịt. "Không phải Sài Gòn trên poster du lịch."
Tôi nhìn quanh hẻm — những bức tường giờ kể một câu chuyện khác với câu chuyện tôi từng thuộc lòng thời thơ ấu, nhưng vẫn là câu chuyện về cùng một thành phố, chỉ được kể bằng một thế hệ khác, bằng một ngôn ngữ khác.
Có lẽ đó cũng là một cách để thành phố này tồn tại — không phải bằng cách giữ nguyên mọi thứ như cũ, mà bằng cách để mỗi thế hệ vẽ lại nó theo cách của riêng mình, trên cùng một bức tường.
Tôi chụp một tấm ảnh trước khi rời hẻm, không chắc lần sau quay lại bức tường này còn giữ nguyên hay đã được vẽ đè lên bởi một câu chuyện mới khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →