Trước cổng trường cấp ba cũ của tôi vẫn còn một xe cá viên chiên, dù người bán đã đổi từ dì Hoa sang một người đàn ông trẻ hơn mà tôi không biết tên.
Tôi ghé lại vào một buổi chiều tan tầm, đúng giờ học sinh ùa ra cổng như ong vỡ tổ. Mùi dầu chiên nóng, mùi sa tế cay, tiếng que tre khua vào nhau trong hộp đựng — tất cả giống hệt mười mấy năm trước, như thể thời gian đã bỏ qua chiếc xe này.
"Chú bán ở đây bao lâu rồi?" Tôi hỏi khi chờ phần cá viên của mình.
"Tôi mua lại xe từ một cô hồi bốn năm trước," anh nói, tay thoăn thoắt vớt từng viên cá vàng ươm ra rổ. "Cô đó bán ở đây lâu lắm rồi, nghe nói mấy chục năm."
Tôi không nói mình từng là khách quen của "cô đó." Tôi chỉ đứng nhìn đám học sinh vây quanh xe, tranh nhau gọi món, đúng như cách tôi và bạn bè từng làm — cùng một kiểu háo hức, cùng một kiểu vội vàng móc túi tìm mấy đồng lẻ.
Có những nhân vật thay đổi ở mỗi góc phố, nhưng cảnh tượng thì lặp lại gần như y hệt qua từng thế hệ — vẫn là bọn học sinh áo trắng, vẫn là mùi dầu chiên nóng hổi, vẫn là cái cảm giác vội vã hạnh phúc của một buổi chiều tan trường.
Tôi cầm bịch cá viên, đi bộ dọc con đường quen, và nghĩ: có lẽ thành phố này không cần giữ nguyên từng con người để vẫn là chính nó. Nó chỉ cần giữ nguyên loại cảm giác mà nó tạo ra, ở đúng những góc quen thuộc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →