Bến xe buýt gần nhà cũ, nơi tôi từng đứng chờ chuyến số 8 đi học mỗi sáng, giờ đã có mái che mới, bảng điện tử báo giờ xe đến, nhưng những khuôn mặt chờ xe thì vẫn quen thuộc đến lạ.
Một bà cụ mang giỏ đi chợ, một người đàn ông áo công nhân ngồi tựa vào cột, hai đứa học sinh vừa đợi xe vừa cắn dở ổ bánh mì ăn sáng vội — như thể tôi đang nhìn lại chính mình của mười lăm năm trước, chỉ khác gương mặt.
Tôi đứng chờ, không phải để đi đâu, chỉ để xem chuyến xe số 8 còn chạy tuyến cũ hay không.
Nó vẫn chạy. Cùng màu xanh lá, dù thân xe đã đổi đời vài lần, cùng tiếng phanh rít khi dừng lại, cùng cách người phụ xe hét to tên bến trước khi xe lăn bánh tiếp.
Tôi không lên xe. Chỉ đứng nhìn nó chở đầy người rời bến, hòa vào dòng xe cộ, biến mất sau ngã tư.
Có một điều tôi nhận ra khi đứng ở bến xe buýt hôm đó: những tuyến xe này, những con đường quen này, chúng không biết mình đang chuyên chở cả một lớp ký ức của những người từng đi qua. Với người lái xe, đó chỉ là một chuyến trong hàng trăm chuyến mỗi ngày. Nhưng với tôi, đứng đó nhìn chiếc xe số 8 chạy qua, nó là cả một quãng tuổi trẻ được gói lại trong sáu mươi giây dừng bến.
Tôi quay về, lòng nhẹ hơn một chút, dù không hiểu rõ vì sao.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →