🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáu giờ sáng, công viên Tao Đàn đã đông người tập thể dục — nhiều hơn tôi tưởng, nhiều hơn cả buổi chiều cuối tuần.

Có nhóm múa quạt của các cô các bác, nhạc bật từ một cái loa kéo cũ, động tác không hoàn toàn khớp nhau nhưng ai cũng cười. Có nhóm dưỡng sinh đứng thành vòng tròn dưới gốc cây cổ thụ, động tác chậm rãi như đang trò chuyện với không khí. Có mấy ông chơi cầu lông ở góc sân, tiếng vợt chạm cầu đều đặn như một nhịp đồng hồ.

Tôi ngồi trên một băng ghế đá, nhìn thành phố thức dậy theo một cách hoàn toàn khác với cách tôi thường thấy — không phải dòng xe hối hả, không phải tiếng còi, mà là những con người dành nửa tiếng mỗi sáng chỉ để chăm sóc cơ thể mình trước khi bước vào guồng quay còn lại của ngày.

Một ông cụ đến ngồi cạnh tôi, thở hổn hển sau một vòng chạy bộ. "Con dậy sớm vậy đi đâu?"

"Dạ con chỉ ngồi ngắm thôi ông."

Ông cười. "Ngắm cái gì, ở đây có gì đâu mà ngắm."

Tôi không giải thích được. Làm sao nói cho ông hiểu rằng tôi đang ngắm chính cái công viên này — nơi đã ở đó từ thời Pháp thuộc, đã chứng kiến bao thế hệ người Sài Gòn đến tập thể dục mỗi sáng, và sẽ còn tiếp tục chứng kiến những thế hệ sau, kể cả khi tôi không còn ở đây để ngắm nữa.

Tôi chỉ mỉm cười, gật đầu, để ông tiếp tục vòng chạy của mình.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →