Tôi viết điều này lúc mặt trời vừa xuống sau những tòa nhà cao tầng ở quận 1, khi bầu trời chuyển sang màu cam cháy rồi tím dần.
Sài Gòn đẹp nhất lúc này. Không phải vì ánh sáng — mà vì mùi.
Lúc hoàng hôn, mùi của thành phố thay đổi. Ban ngày là khói xe và bụi đường. Nhưng khi nắng dịu, những mùi khác trỗi dậy: mùi cơm từ những căn bếp mở toang cửa sổ, mùi nước mưa còn đọng trên nhựa đường từ cơn mưa chiều, mùi hoa sứ từ vỉa hè nhà thờ Đức Bà.
Và mùi bánh mì.
Xe bánh mì buổi chiều khác xe buổi sáng. Buổi sáng người ta mua vội vì trễ giờ làm. Buổi chiều, người ta đứng lại, chọn lâu hơn — thêm chả, thêm bơ, hay thôi bơ vì đang giảm cân. Những cuộc trò chuyện nhỏ xíu diễn ra bên xe bánh mì lúc hoàng hôn mà không ai để ý: người bán hỏi thêm hành không, người mua kể qua loa hôm nay mệt, rồi ai về nhà nấy.
Tôi đứng chờ bánh và nghĩ: bao nhiêu năm nữa thành phố này còn có những xe bánh mì góc đường, những bà bán chè đêm khuya, những hẻm nhỏ dẫn ra đường lớn?
Không ai biết. Thành phố đang thay đổi — nhanh hơn mọi người kịp nhớ.
Vì vậy tôi viết xuống. Để nhớ, trước khi quên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →