🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi có thói quen xấu là không mua vé số.

Không phải vì không tin vào may mắn. Mà vì lần nào tôi cũng không biết nói không kiểu gì cho đỡ có lỗi, nên tôi cứ né mặt mỗi khi thấy người bán đi lại.

Cho đến một buổi chiều ở quán cà phê vỉa hè đường Pasteur, có một đứa bé chừng mười tuổi tiến lại bàn tôi. Xấp vé số dày, mặt mũi lấm lem, đôi dép tổ ong mòn gót.

Tôi đã chuẩn bị nhìn đi chỗ khác. Nhưng đứa bé không chìa vé ra. Nó hỏi: "Anh ơi, mấy giờ rồi ạ?"

Tôi nhìn đồng hồ. "Bốn rưỡi."

Nó nhẩm tính gì đó, rồi thở dài. "Còn hai tiếng nữa."

Tôi không hỏi còn hai tiếng nữa là gì. Nhưng tôi hỏi: "Em bán được nhiều không?"

Nó nhìn xấp vé. "Dạ còn nhiều lắm."

Tôi rút tờ năm nghìn ra. "Cho anh một tờ."

Đứa bé tách một tờ vé ra, đưa cho tôi. Tôi cầm lấy nhưng không nhìn vào số. Tôi hỏi: "Em học lớp mấy?"

"Dạ lớp năm."

"Chiều không đi học à?"

"Dạ học sáng. Chiều đi bán phụ má."

Tôi không nói gì thêm. Đứa bé cũng không. Nó gật đầu cảm ơn rồi đi sang bàn khác.

Tôi nhìn tờ vé số trong tay. Không trúng gì — tôi biết mà không cần cào. Nhưng tôi giữ lại tờ vé đó, kẹp vào cuốn sổ, và đến bây giờ tôi vẫn không biết tại sao.

Có lẽ vì đó là tờ năm nghìn đáng giá nhất tôi từng tiêu ở thành phố này.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →