🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ông Tư biết ngay từ lúc người đầu tiên bước vào.

Không phải vì gương mặt — ông không nhớ mặt người ta lâu, tuổi tác làm ông lẫn lộn nhiều thứ. Nhưng ông nhớ cái cách người ta ngồi xuống. Người đàn ông đó kéo ghế ra, đặt mình xuống như người mang theo một vật nặng không thể đặt lên bàn. Vai hơi rũ. Tay đặt lên mặt bàn, chỉ ngón tay gõ nhẹ một cái rồi thôi, như tự nhắc mình đừng làm vậy nữa.

"Cà phê đen. Không đường."

Giọng không lạnh, không ấm. Giọng của người đã nói câu đó nhiều lần trong ngày, nói tự động như thở.

Ông Tư rót cà phê. Bên ngoài, hẻm chưa đông. Mới hơn tám giờ, nắng còn chưa leo qua mái tôn nhà bà Năm đối diện, không khí còn giữ cái mát của đêm sót lại. Mấy đứa nhỏ đi học ngang qua, tiếng dép lê xào xạc. Con mèo vàng của nhà cuối hẻm ngồi trên bờ tường nhìn xuống không thèm chớp mắt.

Người đàn ông — tầm năm mươi, tóc hai màu, áo sơ mi xanh nhạt giắt vào quần — không nhìn con mèo. Không nhìn gì cả. Ông nhìn xuống ly cà phê như đang đọc một tờ giấy quan trọng ở đáy ly.

Khoảng mười lăm phút sau thì người thứ hai xuất hiện.

Ông Tư thấy ngay. Không phải vì gương mặt giống nhau — tuy thật ra cũng có nét giống, ở cái đường hàm vuông và cái cách hai người đều hay nhíu mày trái trước khi nói. Ông thấy vì người thứ hai bước vào hẻm, nhìn thấy người đầu tiên qua cửa kính, và dừng lại nửa bước. Chỉ nửa bước. Rồi bước tiếp vào, chọn bàn xa nhất về phía trong, ngồi sao cho lưng quay về phía người kia.

"Cà phê đen. Không đường."

Ông Tư nhìn người thứ hai. Rồi nhìn sang người thứ nhất. Không ai nhìn ai.

Ông rót thêm một ly.

Buổi sáng ở quán ông Tư không có nhạc. Hồi trẻ ông hay mở radio, nhưng cái radio cũ hỏng mấy năm trước, ông mua cái mới rồi thấy không cần thiết. Tiếng hẻm đã đủ rồi — tiếng xe máy nổ, tiếng bà Sáu bán bánh mì rao, tiếng trẻ con, tiếng chó sủa xa xa, tiếng gió thổi qua mấy chậu hoa giấy trước cửa. Những âm thanh đó không làm ồn, chúng chỉ nhắc người ta rằng cuộc sống vẫn đang chạy ở ngoài kia, dù người ta ngồi yên trong này.

Người đàn ông ngồi phía ngoài — Tuấn, ông Tư sau này mới biết tên — uống cà phê chậm. Ông ta không nhìn điện thoại, không đọc báo. Chỉ ngồi. Thỉnh thoảng thở ra một cái, không phải thở dài, chỉ là thở, nhưng cái cách không khí ra khỏi miệng ông ta nghe có gì đó nặng hơn bình thường.

Người ngồi phía trong — Hùng — thì khác. Hùng lấy điện thoại ra, nhìn vào, rồi lại úp xuống bàn. Vài phút sau lại lấy lên, lại úp xuống. Bàn tay trái của ông ta cứ xoa xoa mặt bàn, không có mục đích gì, chỉ xoa, như tìm một điều gì đó quen thuộc trong cái bề mặt gỗ cũ.

Ông Tư pha thêm cà phê cho bình, dù bình vẫn còn nhiều. Ông hay làm vậy khi không biết làm gì khác.

Hai người đàn ông. Cùng loại cà phê. Cùng nét mặt. Ngồi cách nhau ba bàn và một cái gì đó nặng hơn ba bàn rất nhiều.

Ông Tư không hỏi. Chưa bao giờ hỏi. Người ta đến quán ông không phải để được hỏi.

Gần chín giờ thì hẻm bắt đầu đông hơn. Mấy bà đi chợ về, túi nặng hai tay, ghé vào mua ly nước mía bên kia đường. Ông Năm xe ôm dắt xe ra đầu hẻm đứng đợi khách, miệng ngậm tăm nhìn trời. Nhà bà Tám có đám giỗ, mùi nhang bay qua, thoảng qua cửa quán một chút rồi tan.

Tuấn gọi thêm ly thứ hai.

Hùng cũng gọi thêm.

Ông Tư không nói gì. Ông rót hai ly, mang ra, đặt trước mặt từng người. Khi đặt ly trước mặt Tuấn, ông thoáng thấy bàn tay người đàn ông — ngón tay dày, có vết chai ở đốt ngón trỏ, loại vết của người hay cầm bút lâu hay ký tên nhiều. Khi đặt ly trước mặt Hùng, ông thấy bàn tay kia — ngón tay mảnh hơn một chút, nhưng cũng có vết tương tự, ở đốt ngón giữa.

Anh em. Ông Tư không cần ai nói.

Nhưng kiểu anh em đang không nhìn nhau thì ông cũng biết không cần ai giải thích.

Ông có bốn đứa con. Ba trai, một gái. Hồi bà nhà ông còn sống, bà hay nói: "Anh em như thể tay chân." Ông nghe câu đó nhiều đến mức nó trở thành cái gì đó ông không còn nghĩ tới nữa, như không khí, như tiếng hẻm buổi sáng.

Rồi bà mất. Rồi chuyện chia tài sản xảy ra. Không phải to tát — nhà ông không giàu, chỉ có cái quán này và mấy chỉ vàng bà để dành. Nhưng ba đứa con trai ông không nói chuyện với nhau gần một năm. Chỉ vì ai giữ cái tủ gỗ cũ của bà, ai lấy cái xe đạp ông mua năm tám mươi mấy, ai chịu trách nhiệm giỗ chạp.

Không phải về cái tủ. Không phải về cái xe đạp. Ông biết vậy. Chỉ là bà đi rồi, cái neo giữ mọi thứ lại không còn, và mọi thứ bắt đầu trôi.

Bây giờ thì họ ổn. Lại ăn cơm chung được. Lại giỗ chạp đủ mặt. Nhưng cái năm đó — ông Tư nghĩ, nhìn ra hẻm — cái năm đó ông hiểu rằng tay chân không phải không thể gãy.

Mười giờ. Nắng bắt đầu vào hẻm.

Tuấn nhìn đồng hồ. Hùng không nhìn gì, nhưng ông cũng nhúc nhích, cái nhúc nhích của người đang tính toán điều gì trong đầu.

Cả hai đều không uống hết ly thứ hai. Để đó, cà phê nguội dần.

Ông Tư lau bàn bên cạnh. Không phải bàn của họ, chỉ bàn kề bên — có người ngồi lúc sáng sớm để lại mấy vết cà phê. Ông lau chậm, vừa đủ để ở đó mà không phải đứng nhìn.

Ông nghe Hùng thở. Một cái thở dài thật sự lần này, không phải thở bình thường.

Ông nghe Tuấn đẩy ghế.

Tuấn đứng dậy chậm, như người thức dậy sau giấc ngủ không đủ. Ông ta móc ví, đặt tờ tiền lên bàn, nhìn xuống ly cà phê còn một nửa. Không uống thêm. Không cần.

Ông ta đi về phía cửa.

Đường ra là phải đi qua bàn của Hùng.

Ông Tư dừng tay lau bàn. Không cố ý nhìn, nhưng cũng không nhìn đi chỗ khác.

Tuấn đi qua. Chậm hơn bình thường một chút — cái chậm không thấy được rõ nếu không chú ý. Khi đến ngang bàn em, ông dừng lại. Một nhịp. Hai nhịp. Rồi ông đặt tay lên vai Hùng.

Chỉ một giây. Có thể không đến một giây.

Không nói gì. Không siết. Chỉ đặt tay xuống rồi nhấc lên, như chạm vào một điều quá cũ để có thể nói thành lời.

Rồi ông bước ra. Tiếng dép ông kéo trên nền gạch, tiếng nắng ngoài hẻm đón ông, rồi ông biến vào trong đó, tan vào cái ồn ào bình thường của buổi sáng Sài Gòn.

Hùng không quay lại.

Ông ngồi yên. Lưng thẳng hơn trước một chút, hoặc có thể ông Tư chỉ tưởng vậy. Bàn tay trái vẫn xoa mặt bàn, nhưng chậm hơn, như người đang nghĩ một điều khác rồi.

Ông Tư mang tờ tiền Tuấn để lại vào trong. Tính tiền, thối lại — ông định ra hỏi Hùng thì Hùng đã lên tiếng.

"Chú."

Giọng không to. Giọng của người lâu rồi không nói chuyện với ai, cổ hơi khan.

"Cho tôi thêm một ly nữa."

Ông Tư gật. Quay vào trong rót cà phê.

"Hai phần đường."

Ông dừng tay một chút. Cà phê đen không đường từ sáng đến giờ — bây giờ xin thêm hai phần đường. Ông không hỏi. Ông lấy đường bỏ vào, khuấy nhẹ, mang ra.

Hùng nhận ly, nhìn xuống. Lần này không phải nhìn như đọc giấy tờ. Nhìn như nhìn vào cái gì đó ông đang cố nhớ lại, hoặc cố quên đi, ông Tư không biết cái nào.

Ngoài hẻm, ông Năm xe ôm vừa chở được khách, tiếng xe máy nổ rồi xa dần. Mấy đứa nhỏ tan học sớm chạy qua, cười ầm một đoạn rồi biến vào trong ngõ nào đó. Con mèo vàng vẫn còn trên tường, bây giờ nằm dài ra phơi nắng, đuôi khua qua khua lại lơ đễnh.

Hùng uống một ngụm cà phê có đường.

Ông Tư trở vào trong, bắt đầu dọn mấy cái ly buổi sáng để lại.

Không có gì xảy ra thêm. Không cần có thêm gì.

Chỉ là một người đàn ông ngồi uống cà phê buổi gần trưa ở cuối một con hẻm Sài Gòn, trong cái nắng bắt đầu đứng bóng, tay cầm ly đủ hai phần đường — một phần của ông, một phần của người vừa đi ra không quay lại.

Và ông Tư, người không bao giờ hỏi, biết rằng đây không phải lần cuối hai người đàn ông đó ngồi ở hai cái bàn trong quán ông.

Chỉ là hôm nay, một người đã đứng dậy trước.

Và hôm nay, thế là đủ rồi.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →