🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cô bước vào lúc chín giờ mười lăm.

Ông Tư đang lau cái bàn góc ngoài, nghe tiếng guốc nhựa gõ xuống nền xi măng thì nhìn lên. Một cô gái áo trắng, ba lô đen đeo một bên vai, tay kia ôm cái máy tính xách tay cũ có vỏ bọc màu xanh mint đã bong góc. Tóc buộc gọn, không son phấn, mặt còn non. Nhưng mắt thì không non — hai mắt đó có cái gì đó bẹp xuống, như người vừa nín khóc xong mà chưa kịp hồi phục.

Ông Tư không hỏi gì. Ông chỉ gật đầu về phía góc trong: "Ngồi đi cô."

Cô chọn bàn khuất nhất, sát vách, nơi ánh sáng hơi tối hơn những chỗ khác. Đặt ba lô xuống ghế bên cạnh, mở laptop ra, gọi một ly cà phê sữa đá. Giọng cô đều, không cảm xúc — kiểu giọng của người đang cố giữ mình cho thẳng.

Ông Tư pha cà phê, rót sữa đặc xuống đáy ly trước, rồi mới rót cà phê nóng lên trên, chờ nó chảy từ từ xuống. Công đoạn quen tay đến mức không cần nghĩ. Mà không nghĩ thì ông hay nhìn — nhìn mấy người khách trong quán như người ta đọc sách, không có mục đích gì, chỉ là nhìn.

Cô gái mở laptop lên. Màn hình sáng. Cô nhìn vào đó.

Rồi không gõ gì.

Ông Tư mang cà phê ra, đặt xuống nhẹ, cô gái nói "cảm ơn chú" bằng cái giọng vẫn đều như lúc gọi đồ. Ông về quầy. Tiếp tục quan sát bằng đuôi mắt.

Mười phút trôi qua. Cô vẫn nhìn màn hình.

Hai mươi phút. Cô đưa tay lên bàn phím, đặt xuống, rồi rút lại.

Nửa tiếng. Ly cà phê sữa đá bắt đầu chảy nước, cục đá tan bớt, mặt đồ uống nhạt dần một lớp mỏng.

Ông Tư không nói gì. Quán vắng buổi sáng giữa tuần — chỉ có ông chú Hải ngồi đọc báo ở bàn ngoài, bà Lan ghé mua mang về, thằng Khoa shipper dừng uống nước vội rồi đi. Yên tĩnh. Cái yên tĩnh của những nơi không ai vội.

Cô gái nhìn màn hình thêm một tiếng nữa.

Ông Tư đã lau xong bàn, rửa xong mấy cái ly, sắp xếp lại kệ đường. Mắt ông thỉnh thoảng lại đảo về phía góc trong. Cô vẫn ngồi đó, lưng thẳng, hai tay đặt lên đùi, màn hình sáng trắng trước mặt. Một tài liệu Word trống — ông đủ già để nhận ra cái màu trắng đó từ xa.

Tờ giấy trắng. Chờ chữ mà chữ không đến.

Ông lấy một cái ly thủy tinh, rót nước lọc vào, mang ra đặt cạnh ly cà phê sữa đã gần tan hết đá.

Cô gái giật mình nhìn lên.

"Chú... không ai gọi đâu ạ."

"Tôi biết." Ông Tư đặt ly xuống. "Nước lọc miễn phí."

Ông quay về. Không giải thích thêm. Không cần.

Mười một giờ rưỡi, quán bắt đầu có thêm người ghé ăn trưa sớm. Tiếng ghế kéo, tiếng chào hỏi, mùi bánh mì thịt từ xe bánh mì đầu hẻm bay vào. Không khí thay đổi nhẹ — từ buổi sáng lười biếng sang nhịp trưa nhanh hơn một chút.

Cô gái áo trắng vẫn ngồi yên.

Nhưng tay cô đã gõ được vài chữ. Ông Tư nhìn thấy — không phải vì ông nhìn chằm chằm, mà vì ông đi ngang qua lúc mang đồ cho bàn khác, và thấy màn hình không còn trắng hoàn toàn nữa. Có mấy dòng. Xóa rồi lại gõ, gõ rồi lại xóa, nhưng dù sao cũng đang gõ.

Đó là tiến bộ. Ít nhất theo cách ông Tư hiểu.

Gần mười hai giờ, cô đứng dậy, gấp máy tính lại, đeo ba lô lên. Bước ra quầy, móc ví, đặt tờ tiền xuống: "Chú tính cà phê sữa đá một ly."

Ông Tư lấy tiền thối lại. Cô cầm, rồi đứng một giây — cái kiểu đứng của người muốn nói gì đó mà chưa biết bắt đầu từ đâu.

Cuối cùng cô nói khẽ: "Cảm ơn chú cho ngồi lâu."

Ông Tư lắc đầu: "Quán vắng, ngồi thoải mái."

Cô gật đầu. Bước ra. Tiếng guốc nhựa lại gõ xuống xi măng, xa dần vào con hẻm.

Ông Tư nhìn theo một lúc rồi quay vào, lấy khăn lau bàn góc trong. Cô không uống hết ly nước lọc — mới uống được một nửa. Ông đổ phần còn lại ra, rửa ly.

Hôm sau, cô trở lại.

Vẫn áo trắng — có thể là chiếc khác, có thể cùng chiếc, ông Tư không để ý mấy chuyện đó. Vẫn ba lô đen, vẫn máy tính xách tay vỏ xanh mint. Nhưng lần này cô bước vào bình tĩnh hơn một chút — không phải bình tĩnh hoàn toàn, mà là cái bình tĩnh của người đã ngủ được một đêm sau khi khóc, người đã tự nói với mình được rồi, chuyện qua rồi.

Cô chọn lại bàn góc trong. Gọi cà phê sữa đá. Mở máy tính ra.

Lần này tay cô gõ sớm hơn.

Ông Tư mang cà phê ra, cô ngẩng đầu lên cảm ơn, lần này có nhìn thẳng vào mắt ông một chút trước khi quay lại màn hình. Khác với hôm qua — hôm qua cô nhìn mà không thấy gì, như người ngồi sau tấm kính.

Ông không hỏi cô làm gì, đang viết gì, vừa qua chuyện gì. Ở cái quán cuối hẻm này, người ta không hỏi nhau những chuyện như vậy. Ai cần kể thì tự kể. Ai không kể thì thôi.

Nhưng đến khoảng mười giờ, trong lúc ông đang vo gạo chuẩn bị cơm trưa cho gia đình mình ở gian bếp phía sau — quán với nhà thông nhau bằng một tấm rèm — thì cô gái đứng dậy, bước ra ngoài ngồi ở bàn gần cửa hơn, chỗ có nắng hắt vào.

Ông Tư liếc nhìn qua rèm.

Cô đang nhìn ra hẻm. Nắng Sài Gòn mười giờ sáng đổ xuống mái tôn nhà đối diện, vài tia lọt qua khe hẻm hẹp, rớt xuống sàn xi măng thành những đốm sáng nhỏ. Một con mèo vàng đang nằm phơi nắng đầu hẻm, không buồn nhúc nhích khi chiếc xe đạp đi ngang.

Cô gái nhìn con mèo. Con mèo không nhìn lại.

Rồi cô mỉm cười — nhỏ thôi, kiểu cười không dành cho ai, chỉ tự nhiên hiện ra rồi tự nhiên mất đi.

Ông Tư quay lại vo gạo. Không biết tại sao, trong lòng ông có cái gì đó nhẹ hơn một chút.

Ba ngày sau, cô vẫn còn ghé.

Lần này cô đến sớm hơn — tám giờ rưỡi, quán vừa hết đông khách buổi sáng. Cô ngồi, mở máy tính, gọi cà phê đen không đường. Thay đổi nhỏ, nhưng ông Tư để ý.

Lúc ông mang cà phê ra, cô đang gõ nhanh. Không ngẩng đầu, chỉ nói "cảm ơn chú" theo quán tính, tay vẫn không dừng.

Ông đặt ly xuống, quay đi.

"Chú ơi."

Ông dừng lại, quay nhìn.

Cô ngẩng đầu lên, hơi ngập ngừng: "Chú có wifi không ạ? Để em gửi file."

"Có." Ông viết mật khẩu lên tờ giấy nhỏ, đưa cho cô. "Chậm một chút, nhưng gửi được."

Cô nhìn tờ giấy, gật đầu, rồi bỗng nhiên hỏi: "Chú mở quán lâu chưa ạ?"

Ông Tư suy nghĩ một giây. "Hăm mấy năm."

"Lâu vậy." Cô nhìn quanh quán — mấy cái bàn gỗ cũ, ghế nhựa, tường vôi ố vàng có chỗ tróc lở, cái quạt trần quay chậm. "Mà vẫn còn đông khách."

"Không đông lắm. Nhưng đủ."

Cô gật đầu, như thể câu đó có nghĩa gì đó hơn là chỉ nói về khách. Rồi cô quay lại màn hình, tiếp tục gõ.

Ông Tư về quầy.

Bên ngoài, con hẻm bắt đầu có tiếng người đi lại. Mấy đứa nhỏ tan học buổi sáng chạy qua, tiếng guốc lách cách, tiếng cười. Xe bánh mì đầu hẻm bán hết, người chủ đẩy xe đi. Nắng lên cao hơn, bóng mát rút vào trong hẻm.

Ông Tư lau lại quầy, chuẩn bị cho buổi trưa.

Ở góc trong, cô gái áo trắng vẫn đang gõ.

Không biết cô đang viết gì — đơn xin việc, hay thư từ chối, hay chỉ là mấy dòng ghi chú cho chính mình. Không quan trọng. Điều quan trọng là cô đang gõ, và tay cô không dừng lại nữa.

Có những buổi sáng người ta không cần ai nói gì. Chỉ cần một chỗ ngồi, một ly cà phê, và cái im lặng vừa đủ để mình tự thu xếp lại mình. Quán ông Tư không có gì đặc biệt — không décor đẹp, không nhạc hay, không menu dài. Nhưng nó có cái im lặng đó, và đôi khi chỉ vậy thôi là đủ.

Cô gái áo trắng sẽ còn ghé lại. Ông Tư biết vậy, không phải vì ông đoán giỏi, mà vì ông đã thấy nhiều người như cô — những người lần đầu vào với đôi mắt bẹp xuống, rồi dần dần ngẩng lên, từng chút một, chậm thôi nhưng chắc chắn.

Quán vắng hay đông, ông đều mở cửa đúng sáu giờ và đóng đúng chín giờ tối.

Chỗ ngồi vẫn còn đó.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →