Bác Minh tới lúc sáu rưỡi, đúng như mọi ngày.
Ông Tư đã nghe tiếng xe từ đầu hẻm — cái tiếng máy nổ khàn khàn quen thuộc của chiếc Honda Dream đời chín mươi mấy, cái xe mà bác cứ nói "còn chạy được thì chưa thay." Tiếng phanh kéo, tiếng chống chân đạp xuống nền xi măng, rồi tiếng dép lê xọc xạch vào trong quán.
"Cho tui một ly đen đá, Tư."
Không cần nhìn, ông Tư đã biết. Câu đó bác Minh nói mỗi sáng, giọng không cao không thấp, như người ta nói câu chào buổi sáng vậy — nói vì quen miệng, không phải vì cần nói.
Bác chọn cái bàn góc, sát bức tường có tờ lịch treo từ năm ngoái mà ông Tư chưa kịp gỡ. Bác ngồi xuống, kéo ghế sát bàn, rồi mở tờ báo ra. Tờ báo Tuổi Trẻ, mua ở đầu hẻm, còn thơm mùi mực in. Bác lật từng trang chậm rãi, ngón tay hơi thô ráp vì lái xe lâu năm, nhưng cái cách bác cầm tờ báo thì nhẹ nhàng, như cầm cái gì dễ vỡ.
Ông Tư đặt ly cà phê xuống bàn. Bác Minh không ngẩng đầu lên, chỉ gật một cái.
Mười lăm năm rồi. Ông Tư nhớ cái ngày bác Minh lần đầu vào quán — hồi đó bác còn chạy xe cho một hãng taxi nhỏ, bị cắt hợp đồng vì hãng phá sản, rồi chuyển ra chạy xe ôm tự do. Bác nói: "Tự do hơn, Tư ơi. Không ai quản." Nhưng ông Tư nhìn ánh mắt bác lúc đó thì biết, cái "tự do" đó không phải thứ bác muốn — đó là thứ bác không còn lựa chọn nào khác nên phải gọi là tự do cho nó bớt buồn.
Bây giờ bác Minh đã quen rồi. Quen đến mức ông Tư nghĩ chắc bác không nhớ hồi xưa mình làm gì nữa.
Quán lúc sáu rưỡi còn thưa khách. Có chị Lan bán bánh mì ở đầu hẻm ghé vào uống ly sữa tươi trước khi mở hàng. Có hai ông già hàng xóm ngồi bàn ngoài đánh cờ tướng, nói chuyện to tiếng về mấy trận bóng đêm qua. Ánh sáng còn hơi xanh, cái nắng Sài Gòn chưa lên đủ, gió từ cái quạt trần quay chậm thổi xuống mát rượi.
Bác Minh đọc báo. Đọc thật sự, không phải lướt qua. Bác đọc từ trang nhất, qua trang hai, trang ba, mắt di chuyển theo từng dòng chữ. Đôi khi bác lầm bầm gì đó — chắc là đọc nhẩm một đoạn thú vị — rồi gật đầu, hoặc lắc đầu, tùy.
Con cái bác cứ bảo: "Ba dùng điện thoại đi, tin tức trên mạng nhanh hơn, lại nhiều hơn." Bác cười: "Ba đọc báo không phải để biết tin nhanh. Ba đọc để nhớ còn có người ngồi viết, còn có người ngồi in, rồi có người đem bỏ ở đầu đường lúc năm giờ sáng." Câu đó bác kể với ông Tư một lần, cái lần ông Tư hỏi sao bác không dùng điện thoại xem tin. Ông Tư không biết trả lời sao, chỉ gật đầu.
Điện thoại bác rung lên lúc bác đang đọc trang thể thao.
Bác liếc xuống — thói quen của người hay chờ cuốc xe — rồi dừng lại. Bác cầm điện thoại lên, nhìn màn hình lâu hơn thường lệ. Ông Tư đang lau cái tủ kính ở quầy, mắt không nhìn thẳng sang nhưng vẫn thấy.
Tin nhắn từ con gái.
Bác Minh có hai đứa con. Thằng lớn ở nhà, làm thợ hàn gần Bình Dương, cuối tuần mới về. Con bé — tên Thảo, hai mươi tuổi — đang học đại học ở Hà Nội, năm hai. Bác hay kể về con bé, giọng vừa tự hào vừa có gì đó như lo lắng che đằng sau — cái kiểu tự hào mà người ta không dám để lộ quá nhiều vì sợ bị hỏi thêm.
Bác đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn tờ báo. Rồi nhìn ly cà phê. Rồi lại nhìn điện thoại.
Ông Tư không nghe bác nói gì. Không có tiếng thở dài, không có tiếng lầm bầm. Bác Minh ngồi yên, kiểu ngồi của người đang tính toán cái gì đó trong đầu mà không muốn cho ra mặt.
Chị Lan đứng dậy từ bàn bên kia, gọi to: "Tư ơi, tính tiền chị." Ông Tư quay sang. Khi ông quay lại thì bác Minh đã gấp tờ báo lại, gấp gọn ghẽ, đặt ngay ngắn ở góc bàn như đặt lại cái gì đó mình mượn.
Bác uống cạn ly cà phê. Một hơi, không vội, nhưng dứt khoát.
Rồi bác đứng dậy.
"Tư, bao nhiêu?"
"Mười lăm ngàn, bác."
Bác Minh móc ví, đưa tờ hai mươi ngàn nhàu nát, vẫy tay ra hiệu không cần thối. Thói quen đó bác có từ lâu — tiền thối năm ngàn thì thôi, cho quán luôn. Ông Tư biết bác không phải người giàu có gì, nhưng cái cách bác tiêu tiền thì không bao giờ tính từng xu lẻ với người quen.
Bác ra cửa. Xỏ dép, đội mũ bảo hiểm — cái mũ màu xanh cũ đã phai, có vết trầy ở bên phải từ hồi bác kể bị một chiếc xe máy quẹt vào hồi năm ngoái, may không sao. Bác đứng cạnh xe, móc điện thoại ra.
Ông Tư đứng trong quán, qua ô cửa nhìn ra. Bác Minh đang bấm điện thoại. Bấm lâu. Không phải nhắn tin — kiểu bấm đó là chuyển khoản. Ông Tư biết vì ông cũng hay làm vậy, cái màn hình ngân hàng nó nhỏ, phải chăm chú mới không bấm nhầm số.
Bác đứng đó một lúc, nhìn màn hình, chờ xác nhận. Rồi bác bỏ điện thoại vào túi áo ngực — cái túi nhỏ xíu trên ngực áo sơ mi kẻ ô mà bác hay mặc — vỗ nhẹ vào túi như vỗ vào cái gì đó đã yên vị.
Bác nổ máy xe. Tiếng máy khàn khàn quen thuộc. Bác lùi xe ra, quay đầu, rồi chạy ra đầu hẻm.
Ông Tư nhìn theo cho đến khi tiếng xe mất hút.
Cái bàn góc còn tờ báo gấp lại ngay ngắn. Ly cà phê đã uống cạn, còn mấy hạt đá nhỏ chưa tan.
Ông Tư bưng ly vào, lau bàn. Tay ông dừng lại trên tờ báo một chút — ông không mở ra đọc, chỉ để tay lên đó một giây rồi thôi.
Hôm nay là hai mươi tám tháng. Ông Tư nhớ vì sáng nay ông vừa trả tiền thuê mặt bằng. Cuối tháng, tiền đi nhiều phía cùng một lúc. Bác Minh chạy xe ôm, cuối tháng thu nhập không đều, tùy ngày tùy hôm. Có ngày được trăm mấy, có ngày sáu bảy chục. Hà Nội xa. Học phí không rẻ.
Ông Tư không biết bác vừa chuyển bao nhiêu. Không cần biết. Nhưng ông biết cái khoảnh khắc bác ngồi yên nhìn điện thoại đó — cái khoảnh khắc không có tiếng thở dài, không có gì cả — là cái khoảnh khắc người ta tự mình quyết xong rồi, không cần ai hỏi thêm.
Con Thảo chắc sẽ nhận được tiền trước buổi trưa. Nó sẽ nhắn lại cảm ơn ba, hoặc chỉ gọi điện ngắn, hoặc chỉ nhắn một cái tim. Bác Minh sẽ xem tin nhắn đó ở đâu đó giữa đường, giữa hai cuốc xe, rồi bỏ điện thoại vào túi áo ngực, vỗ nhẹ, rồi tiếp tục chạy.
Ông Tư ra pha thêm một ấm cà phê. Sáng còn dài, khách còn vào ra.
Tờ báo bác Minh để lại trên bàn — ông không vứt đi. Ông để đó. Lúc nào có khách muốn đọc thì đọc. Báo hôm nay, chữ vẫn còn mới.
Hẻm bắt đầu thức dậy. Tiếng chổi quét sân nhà ai đó vọng vào. Tiếng còi xe từ đường lớn. Tiếng mấy đứa nhỏ í ới gọi nhau đi học. Sài Gòn bắt đầu ngày mới theo cái cách Sài Gòn vẫn hay làm — ồn ào, hối hả, nhưng nếu ngồi đủ lâu trong cái quán nhỏ ở cuối hẻm này, người ta sẽ thấy phía sau cái ồn ào đó là rất nhiều thứ lặng lẽ đang diễn ra.
Bác Minh sẽ về lúc nào đó chiều tối, ghé lấy nước, hỏi ông Tư hôm nay đông không. Rồi chạy thêm vài cuốc nữa trước khi về. Tờ báo sẽ không còn đó nữa — ai đó sẽ đọc, hoặc ông Tư sẽ dọn đi. Nhưng cái ghế góc đó thì vẫn còn. Sáng mai sáu rưỡi, bác lại tới.
Như mọi ngày.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →