🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Họ bước vào quán lúc trời còn chưa tắt nắng chiều — khoảng năm giờ kém, cái giờ mà Sài Gòn chuyển từ oi bức sang hầm hập, gió không thổi mà bụi vẫn bay. Ông Tư đang lau bàn góc trong thì nghe tiếng ghế kéo, nhìn ra thấy hai người — một nam một nữ, trạc hai mươi bảy, hai mươi tám — ngồi xuống bàn gần cửa. Ngồi đối diện nhau. Mà không nhìn nhau.

Ông Tư hiểu ngay. Cái cách người ta ngồi mà mặt quay về hai hướng khác nhau, cái cách vai cứng lại như sợi dây bị kéo căng — ông đã thấy kiểu đó nhiều lần quá rồi. Họ không vào đây vì khát. Họ vào vì cần một chỗ để ngồi xuống mà không phải tiếp tục đứng ngoài đường cãi nhau.

Hải — người đàn ông tên Hải, ông Tư biết sau này — nhìn thẳng vào tờ thực đơn nhựa nhỏ xíu mà quán dùng đã mấy năm nay, nhàu nhĩ ở góc, chữ mực đã mờ. Anh ta nhìn như đang đọc, nhưng mắt không di chuyển. Ngọc — người phụ nữ ngồi đối diện — lấy điện thoại ra, gõ gõ gì đó, nhưng màn hình không sáng. Cô cũng chỉ đang cần một việc gì để tay không rảnh.

"Dạ, mình gọi gì ạ?"

Ông Tư bước ra, giọng thấp như mọi khi. Không hỏi nhiều. Ở quán này, ông học từ lâu rồi: khách không cần người ta làm phiền bằng những câu hỏi xã giao.

"Cà phê đen đá." Hải nói, không ngẩng đầu.

"Trà đào." Ngọc nói, giọng hơi cao hơn bình thường, cái giọng của người đang cố giữ bình tĩnh.

Ông Tư gật đầu, đi vào trong. Đứa cháu gái phụ quán đang cắm cúi học bài ở bàn kế bếp, ngẩng lên nhìn ông rồi lại cúi xuống. Nó biết ông không cần phụ, những lúc thế này ông hay tự làm một mình.

Ông pha cà phê đen. Bỏ đá. Pha trà đào — loại túi lọc đào ướp khô, thêm chút đường, thêm vài lát đào mỏng cắt sẵn trong tủ lạnh. Hai thứ chẳng liên quan gì nhau. Một thứ đắng, một thứ ngọt. Ông nghĩ bụng, cũng giống người với người — hai cái thứ không liên quan nhau mà vẫn ngồi chung một bàn.

Ông mang ra đặt xuống, "Dạ, cà phê đen của anh, trà đào của chị." Rồi bước vào. Không hỏi thêm gì. Không cần.

Hải nhìn ly cà phê.

Mấy cục đá nổi lên, màu nước đen nhạt dần từ trên xuống dưới. Anh cầm ống hút khuấy, không uống. Chỉ khuấy. Tiếng keng keng nhỏ của ống hút chạm vào thành ly nhựa nghe rõ trong cái im lặng giữa hai người.

Ngoài đường, chiếc xe tải chở hàng chạy qua, ống xả phun ra một tiếng khói đen, rồi tiếng còi xe máy, tiếng ai đó gọi tên ai đó từ phía chợ. Sài Gòn vẫn ồn. Bên trong quán thì không.

Ngọc không khuấy trà. Cô chỉ nhìn vào ly, nhìn mấy lát đào mỏng nổi lềnh bềnh trên mặt nước màu vàng cam nhạt. Đẹp thật ra. Cô không nghĩ mình sẽ để ý đến cái đẹp của một ly trà vào lúc này, nhưng nó cứ ở đó.

Họ ngồi im.

Năm phút. Mười phút.

Hải thở dài — cái kiểu thở dài không cố ý, tự nhiên thoát ra. Ngọc nghe thấy nhưng không phản ứng. Cô nhìn ra cửa quán, thấy một bà bán vé số đang dừng lại trước hẻm, đếm tờ vé, rồi đi tiếp. Thấy một đứa bé chạy theo mẹ, chân đi dép lê lạch cạch trên nền gạch. Thấy nắng chiều đổ dài xuống con hẻm, vàng như mật ong, loại vàng chỉ Sài Gòn lúc năm giờ chiều mới có.

Cô không biết mình đang nghĩ gì. Sau một cuộc cãi nhau, đầu óc thường trống rỗng theo một cái cách kỳ lạ — không phải bình yên, mà là kiệt sức. Như sau một cơn mưa lớn, nước rút đi, để lại mặt đường ướt và lá cây xanh mướt và người ta thở được.

Hai mươi phút.

Ba mươi phút.

Ông Tư từ trong đi ra lần thứ hai, lần này ông cầm theo khăn lau bàn, lau qua cái bàn bên cạnh. Liếc qua thấy cả hai ly hầu như còn nguyên. Ông không nói gì. Lau xong, đi vào.

Ngọc uống ngụm đầu tiên vào phút thứ ba mươi lăm.

Cô cầm ly lên, nhấp một ngụm nhỏ. Ngọt. Chua chua. Có mùi đào thật sự chứ không phải mùi hương liệu. Cô nhìn ly trà thêm một giây, rồi — không biết vì sao, cũng không nghĩ trước — cô đẩy ly sang phía Hải.

"Thử đi. Ngon hơn cà phê."

Giọng cô không hẳn là ấm áp. Cũng không lạnh. Nó chỉ là giọng bình thường của Ngọc, cái giọng anh đã nghe mấy năm nay, cái giọng mà anh biết từng sắc thái của nó.

Hải nhìn ly trà.

Rồi nhìn Ngọc.

Cô đang nhìn lại anh. Không cười. Không hờn. Chỉ nhìn, với cái ánh mắt mà anh cũng quen thuộc — ánh mắt của Ngọc khi cô đã quyết định buông một việc gì đó xuống.

Anh cầm ly trà lên, uống một ngụm.

Ngọt thật. Có chút chua của đào. Khác hoàn toàn với cái đắng chát của cà phê anh đang uống, nhưng không phải theo kiểu mà anh không thích được.

Anh đặt ly xuống. Đẩy lại về phía Ngọc.

Không ai xin lỗi.

Không cần.

Cái điều buồn cười về những cuộc cãi nhau lớn là sau đó người ta thường không còn nhớ chính xác nó bắt đầu từ đâu. Hải và Ngọc cãi nhau về cái gì? Về việc anh đã quên cái hẹn tháng trước, hay về việc cô đã không nói khi cô buồn, hay về cái cách mà hai người đã dần dần không còn nghe nhau nữa mà chỉ chờ đến lượt mình nói?

Tất cả những thứ đó. Và không phải thứ nào trong số đó.

Những cuộc cãi nhau thật sự không bao giờ về cái điều người ta nói ra. Nó về cái điều người ta không nói, tích lại từ từ như nước mưa ngấm vào tường, đến một ngày bức tường nứt — và người ta nhìn vào vết nứt mà hoảng hồn vì không ngờ nó đã đến tận đây.

Ngọc biết điều đó. Hải cũng biết. Họ biết nhau đủ lâu để biết.

Cô nhìn anh, anh đang nhìn ra ngoài cửa, cái góc mặt quen thuộc đến mức cô có thể vẽ lại nhắm mắt. Sáu năm. Sáu năm không phải là ít. Nó đủ dài để người ta biết nhau rõ, và đủ dài để người ta quên mất rằng biết rõ không có nghĩa là không cần cố gắng.

"Gọi thêm gì không?" Ngọc hỏi. Giọng nhẹ hơn lần trước.

Hải quay lại nhìn cô. "Bánh mì không? Anh đói."

"Ừ."

Ông Tư mang ra một phần bánh mì thịt — loại bánh mì nhỏ cỡ bàn tay, nhân thịt nguội, pate, dưa leo, hành lá, tương ớt đỏ ở cạnh. Đặt xuống giữa bàn. Vẫn không hỏi gì thêm.

Hải bẻ bánh mì làm đôi, đưa phần lớn hơn cho Ngọc. Không nói gì. Cô cầm lấy. Cũng không nói gì.

Họ ăn.

Bánh mì giòn, nhân vừa miệng, tương ớt cay vừa phải. Cái ngon của đồ ăn bình thường, không cầu kỳ, loại ngon mà người ta hay quên mất khi đang bận bịu với những thứ khác trong đầu.

Ngọc chấm một miếng bánh vào tương ớt, cắn. Anh nhìn cô, cô nhìn lại, rồi cả hai cùng nhìn đi chỗ khác, nhưng lần này không phải vì né nhau — mà vì không cần phải nhìn nữa.

"Trà đào ở đây ngon thật." Hải nói.

"Ừ." Ngọc uống thêm một ngụm. "Quán này ông chủ làm từ đào thật không phải xi-rô."

"Em hay vào đây không?"

"Thỉnh thoảng. Hồi trước hay ghé với mấy đứa bạn." Cô dừng lại. "Mà anh chưa vào lần nào à?"

"Chưa. Hẻm nhỏ quá, anh hay đi thẳng."

"Hay là đi vòng quá." Cô cười khẽ. Không phải cười giễu — chỉ là cái cười của người đang thả lỏng ra một chút.

Hải nhìn cô cười. Anh không cười lại, nhưng cái gì đó ở vai anh cũng xuống theo.

Ông Tư đứng ở trong bếp, vờ sắp xếp lại mấy cái ly, mắt liếc ra bàn góc cửa. Ông không cố tình nghe — thật ra ông cũng không nghe được nhiều, họ nói khẽ lắm. Nhưng ông thấy. Cái cách họ đang ăn chung một phần bánh mì, cái cách người con trai đưa phần lớn hơn, cái cách người con gái lúc đầu ngồi thẳng như cái cọc giờ đã tựa lưng vào ghế.

Ông biết kiểu này. Không phải lần đầu ông thấy.

Quán ở cuối hẻm, cuối ngày, đón đủ loại người. Có người vào mua cà phê thật sự vì khát. Có người vào ngồi một mình vì không muốn về nhà. Có người gặp nhau ở đây để chia tay. Có người — như hai người kia — vào vì cần một chỗ để dừng lại, để cái ồn ào trong đầu lắng xuống đủ để nghe thấy nhau.

Quán cà phê tốt là quán không can thiệp. Chỉ cần ở đó. Cà phê ra đúng lúc. Bánh mì ra khi cần. Ông chủ đứng đúng khoảng cách.

Phần còn lại, khách tự lo lấy.

Họ ngồi đến gần bảy giờ. Trời đã tối, đèn đường trong hẻm bật lên, ánh vàng cam hắt vào cửa quán. Đứa cháu ông Tư đã dọn dẹp xong bài vở, đang cuộn dây sạc điện thoại chuẩn bị về.

Ngọc uống hết ly trà. Hải uống hết cà phê — ly đã pha loãng vì đá tan, nhưng anh uống đến giọt cuối. Phần bánh mì cũng hết, chỉ còn mấy mẩu vụn trên tờ giấy lót.

"Tính tiền chị ơi." Ngọc gọi.

Ông Tư ra tính, cộng tay trên tờ giấy nhỏ như mọi khi. Bảy mươi ngàn. Hải rút ví, đặt xuống tờ trăm ngàn, "Thôi không cần thối ạ."

"Dạ, cảm ơn anh chị."

Họ đứng dậy. Hải đẩy ghế vào cho Ngọc — một động tác nhỏ, thói quen, anh không để ý là mình làm. Cô cũng không để ý là cô đợi.

Họ bước ra hẻm. Tối rồi, nhưng hẻm vẫn còn người — mấy đứa trẻ đang đá banh cuối hẻm, tiếng bóng đập vào tường bê tông, tiếng la ó nhỏ. Mùi cơm chiều ai đó đang nấu thoang thoảng từ mấy nhà trong sâu.

Ngọc bước trước, Hải bước theo. Khoảng cách giữa hai người — nếu đo bằng thước — có lẽ chỉ nửa bước chân. Không phải nắm tay. Chưa đến mức đó. Nhưng không còn cái khoảng trống ban nãy họ đặt giữa hai cái ly trà và cà phê.

Ông Tư nhìn theo cho đến khi bóng họ khuất sau góc hẻm. Rồi ông quay vào, thu dọn bàn. Cái ly trà đào, cái ly cà phê đen, tờ giấy lót bánh mì.

Bên ngoài, Sài Gòn vẫn ồn như thường. Nhưng trong cái ồn đó, có hai người đang bước cùng hướng.

Ông Tư rửa ly, nghĩ không ra cái gì đặc biệt. Chỉ thấy, như mọi buổi tối: quán đóng cửa lúc chín giờ. Ngày mai mở lại lúc sáu giờ sáng. Và thứ gì cần xảy ra thì đã xảy ra rồi, không cần ông can thiệp.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →