🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mưa đến lúc bảy giờ kém mười lăm, không báo trước.

Ông Tư đang lau cái bàn góc — cái bàn mà ông lau mỗi sáng dù hôm qua không ai ngồi — thì nghe tiếng lộp độp đầu tiên trên mái tôn. Ông dừng tay, nhìn lên. Rồi nhìn ra cửa hẻm. Bầu trời đã xám từ hồi nào mà ông không để ý. Mưa Sài Gòn hay thế, cứ ập xuống như ai trút nước, không cho người ta kịp chuẩn bị.

Người đầu tiên chạy vào là một thanh niên đi xe ôm. Anh dựng xe ngay trước hiên, tháo mũ bảo hiểm ra rũ nước, tóc ướt dính vào trán. Anh không xin phép, chỉ bước vào, đứng gần cột nhà nhìn ra đường. Ông Tư không hỏi gì.

Tiếp theo là một bà trung niên gánh hai thúng bánh mì. Bà chạy tất tả, đôi dép nhựa kêu lẹp bẹp trên nền gạch ướt. Bà đặt gánh xuống ở góc trong, thở hổn hển, kéo tấm nilông đậy lại cho bánh khỏi ướt. Rồi bà ngồi xuống cái ghế nhựa gần đó, tay còn run run vì chạy nhanh quá.

Mưa càng lúc càng nặng hạt. Tiếng rào rào trên mái tôn lấn át cả tiếng xe cộ ngoài đường lớn.

Hai cô gái trẻ chạy vào cùng nhau, tay che đầu bằng cái túi xách. Cô mặc áo trắng nhìn xuống áo một cái rồi nhăn mặt — áo đã thấm ướt một mảng. Cô kia móc điện thoại ra, nhìn màn hình rồi thở dài. Chắc trễ làm rồi. Hai cô đứng gần nhau, thỉnh thoảng nhìn ra mưa rồi lại nhìn điện thoại, không nói chuyện gì với người xung quanh.

Ông già đi bộ tập thể dục — ông Tư biết ông này, cứ sáng nào cũng đi qua hẻm khoảng sáu rưỡi — hôm nay chắc đi về muộn hơn. Ông bước vào từ tốn, không hối hả. Áo thể thao đã ướt đẫm nhưng ông có vẻ không quan tâm. Ông tìm chỗ ngồi, chọn cái ghế xa nhất ở cuối quán, ngồi xuống ngay ngắn, hai tay đặt lên đùi, mắt nhìn ra mưa.

Rồi thêm người. Một người đàn ông mặc vest, tay xách cặp da, đứng ngay cửa vào — kiểu người không quen ngồi ở những chỗ như thế này. Anh ta nhìn quanh một lượt, hơi do dự, rồi bước hẳn vào trong khi mưa to hơn ngoài hiên. Anh đứng gần quầy, tay vẫn xách cặp, mắt nhìn ra ngoài như đang tính toán xem còn bao lâu nữa mưa tạnh.

Một đứa bé chừng sáu tuổi chạy vào trước, mẹ chạy theo sau. Đứa bé vào rồi quay lại cười với mẹ như thể tránh mưa là một trò chơi vui. Người mẹ bế con ngồi vào lòng, lấy khăn trong túi ra lau mặt lau tay cho con. Đứa bé ngọ nguậy, chỉ tay ra ngoài, miệng nói gì đó mà tiếng mưa át đi.

Ông Tư đếm. Mười lăm người. Quán chưa bao giờ đông như vậy vào buổi sáng sớm.

Ông không hỏi ai cần gì. Họ cũng không gọi. Hình như mọi người đều ngầm hiểu đây là chỗ trú mưa, không phải chỗ uống cà phê — ít nhất là lúc này.

Ông Tư pha một ấm trà. Để lên cái khay, đặt giữa bàn lớn ở giữa quán. Vài người nhìn, có người rót ra uống, có người không. Ông không quan tâm.

Mưa Sài Gòn có cái kỳ lạ này: nó tạo ra một khoảng thời gian mà mọi người bị buộc phải dừng lại. Không phải vì muốn, mà vì không còn cách nào khác. Và trong khoảng thời gian bị buộc dừng lại đó, người ta hay làm một việc mà bình thường không làm: nhìn ra ngoài.

Nhìn ra mưa.

Không nghĩ gì nhiều. Chỉ nhìn.

Anh xe ôm đứng tựa cột, mắt dõi theo những đường nước chảy trên mặt đường. Chắc anh đang nghĩ đến cuốc xe bị lỡ, hay chỉ đang nhìn mưa như mọi người khác. Điện thoại anh rung nhưng anh không bắt máy ngay. Một chút. Chỉ một chút nữa thôi.

Bà bán bánh mì nhắm mắt. Không ngủ, chỉ nhắm thôi. Có lẽ từ lúc rời nhà từ bốn giờ sáng đến giờ bà chưa có một phút ngồi yên như vậy. Đôi vai bà xuôi xuống, không còn cái dáng hơi còng của người gánh nặng. Bà ngồi thở.

Đứa bé thôi chỉ trỏ, chịu ngồi yên trong lòng mẹ, cũng nhìn ra mưa. Trẻ con hay thế, mưa với chúng là chuyện thú vị, không phải chuyện phiền. Mắt đứa bé sáng lên theo từng tia chớp xa.

Người đàn ông mặc vest cuối cùng cũng đặt cái cặp da xuống đất. Hai vai anh thư giãn ra một chút — dù anh có lẽ không nhận ra mình đang làm vậy. Anh nhìn ra mưa cùng với những người khác.

Không ai nói chuyện với ai.

Nhưng cũng không ai thấy lạ.

Mười lăm người xa lạ đứng và ngồi trong cái quán nhỏ cuối hẻm, cùng nhìn ra một màn mưa, mỗi người chìm trong cái yên lặng riêng của mình. Vậy mà không khí không nặng nề. Không có cái gượng gạo của những người không quen biết bị nhốt chung một chỗ. Có lẽ vì mưa là thứ ai cũng hiểu. Không cần giải thích, không cần làm quen, không cần nói gì. Mưa là mưa. Mọi người đều biết cảm giác bị mưa chặn lại, đều biết cái chờ đợi nhẹ nhàng này.

Ông Tư ngồi sau quầy, tay cầm tờ báo nhưng không đọc. Ông nhìn mười lăm người đó.

Ông đã mở quán này hai mươi ba năm. Đã thấy mưa trăm lần, nghìn lần. Đã thấy người ta chạy vào tránh mưa không biết bao nhiêu bận. Nhưng sáng hôm nay có gì đó khác. Có lẽ vì đông hơn thường lệ. Có lẽ vì cái im lặng tập thể kỳ lạ đó. Hay chỉ đơn giản vì ông đang chú ý hơn.

Ông nhìn bà bán bánh mì đang ngồi nhắm mắt. Ông nhớ hồi vợ ông còn sống, bà hay nói: "Ông ơi, đôi khi người ta cần chỗ để thở, không cần chỗ để uống cà phê." Ông không hiểu lắm hồi đó. Giờ thì hiểu.

Mưa bắt đầu nhỏ hạt hơn sau mười lăm phút.

Người đàn ông mặc vest cúi xuống nhặt cặp lên, nhìn ra ngoài đánh giá. Chắc ông đang cân nhắc: chạy ngay hay đợi thêm. Cuối cùng ông đứng dậy, bước ra. Trước khi bước, ông đặt tờ hai mươi nghìn lên mặt bàn, đặt nhẹ, rồi đi như người ta đi bình thường, không nhìn lại.

Ông Tư thấy, không nói gì.

Hai cô gái trẻ cũng đi, vội hơn, chắc muộn làm rồi. Không để lại gì. Ông Tư cũng không mong.

Anh xe ôm bắt máy điện thoại, nói nhanh vài câu rồi đội mũ, nổ xe đi ra trong lúc mưa còn lắc rắc. Anh cũng không để lại gì. Ông Tư gật đầu một mình.

Bà bán bánh mì mở mắt, nhìn ra ngoài, thấy mưa gần tạnh. Bà đứng dậy, đặt gánh lên vai, rồi dừng lại một giây. Tay bà móc ví, lấy ra tờ năm nghìn — đặt trên ghế mình vừa ngồi. Ông Tư nhìn thấy. Bà không nhìn lại, chỉ gánh gánh đi tiếp.

Người này đi, người kia đi. Cái quán đông bất thường mười lăm phút trước, giờ chỉ còn lại ông già tập thể dục, mẹ con người phụ nữ trẻ, và ông Tư.

Đứa bé không muốn đi. Nó chỉ ra ngoài, nói gì đó với mẹ — có lẽ nó muốn chạy ra vũng nước. Người mẹ lắc đầu, bế con đứng dậy. Nhưng trước khi đi, bà ngập ngừng, nhìn ông Tư. "Dạ, chú… cho con hỏi bao nhiêu?"

Ông Tư lắc đầu. "Không có gì."

Bà nhìn ông một chút. "Dạ, con cảm ơn chú." Rồi bà bế con đi ra. Đứa bé vẫn ngoái lại nhìn vũng nước, tiếc nuối.

Ông già tập thể dục đứng dậy chậm rãi, vươn vai. Ông nhìn ra ngoài — trời đã hửng nắng nhẹ, kiểu nắng sau mưa mà Sài Gòn hay có, vừa trong vừa ẩm. Ông nhét tay vào túi quần, bước ra, không nói không rằng, như ông vẫn hay đi qua hẻm này mỗi sáng.

Ông Tư một mình trong quán.

Trên mấy cái bàn, rải rác vài tờ tiền. Hai mươi nghìn của người đàn ông vest. Năm nghìn của bà bán bánh mì. Mười nghìn ai đó để mà ông không để ý lúc nào. Tổng cộng ba mươi lăm nghìn cho một buổi sáng không ai gọi gì, không ai uống gì, chỉ ngồi tránh mưa hai mươi phút.

Ông Tư không gọi ai lại trả tiền. Ông cũng không thấy mình đáng nhận số tiền đó theo cái nghĩa mua bán thông thường. Nhưng ông hiểu đó không phải tiền mua cà phê. Đó là thứ khác. Cái gì đó mà người ta không có từ để gọi, chỉ biết đặt xuống rồi đi.

Ông lấy cái khay trà vào, đổ phần trà còn thừa, rửa ấm rửa chén. Nước máy chảy, tiếng rào rào nhỏ nhẹ, không khác mấy tiếng mưa vừa rồi.

Ông Tư lau tay, bước ra ngoài hiên đứng nhìn con hẻm. Mặt đường còn ướt, những vũng nước nhỏ đọng ở chỗ lõm. Mấy tàu lá chuối ở nhà cuối hẻm còn đang nhỏ giọt. Mùi mưa vẫn còn đó — mùi đất ẩm, mùi nhựa đường vừa mới được rửa sạch.

Sài Gòn lại ồn ào trở lại bên ngoài đường lớn. Tiếng xe, tiếng còi, tiếng người. Hai mươi phút mưa đi qua như chưa từng có.

Nhưng ông Tư biết là có.

Ông quay vào, lấy cái giẻ lau, bắt đầu lau lại mấy cái bàn. Bàn này. Bàn kia. Cái bàn góc — cái bàn mà sáng nào ông cũng lau dù hôm qua không ai ngồi.

Hôm nay thì có người ngồi. Nhiều người nữa là khác.

Ông lau cẩn thận, từng cái bàn một.

Buổi sáng mưa qua, bình thường như mọi buổi sáng khác ở Sài Gòn — và cũng khác, theo cái cách mà chỉ những chuyện nhỏ nhất mới làm được.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →